DIỄN ĐÀN VĂN NGHỆ
 
CHÙM THƠ PHẠM NGỌC THÁI - ĐẶNG XUÂN XUYẾN

PHẠM NGỌC THÁI

           ANH ĐAU XÉ LÒNG ĐÀNH QUAY GÓT
                          .
Ta bỗng thấy lòng ta nhẹ bẫng
Trút cơn sầu. Cánh chim vụt bay lên
Hãy bay đi ! Bay tới tận Hoàng Thiên
Rồi đậu xuống một vầng trăng huyền ảo

Người lữ khách rũ bụi trần, xa huyên náo
Quên phàm tình. Nhìn bốn phía mênh mông
Vẫy tay chào ! Ở lại nhé, em thương...
Mình chia tay, biết có ngày trở lại ?

Cũng không phải là người rồ dại
Đã yêu em tự đáy lòng anh
Em đến với anh bằng tình thắm chân thành
Bao giây phút nồng nàn, trao nhau không tưởng tiếc

Thì vẫn biết, em cố ghìm tiếng khóc
Lòng anh đau như dao cắt, kim đâm
Ta trách trời ư ! Trời có thấu đâu em ?
Tại số đó, nếu không thể bên nhau mãi mãi

Anh những muốn cùng em xây dựng lại
Em giận hờn, phẫn chí buông xuôi
Trái tim anh tưởng vỡ làm đôi
Cố gắn lại... mỉm cười nhìn số phận ...

Anh cũng biết đời em còn lận đận
Mang tình yêu làm chỗ dựa hồn em
Lòng dạ đàn bà, không thấu nổi bên trong
Vẫn cần anh sao mãi còn tấm tức ?

Cuộc chia tay đẫm nhòa nước mắt
Nói làm gì ... Ai mất nhiều hay ít hơn ai
Rồi ngày mai ngoái lại tiếc hoài
Rơi dòng lệ bên mộ người tri kỷ

Đời anh đó, đỉnh thi sơn kỳ vĩ
Tháng năm cùng nhân thế, không em !
Anh bay lên chín tầng cao mà kiếp cô đơn
Em ở lại dưới trần hiu hắt bóng

Cuộc phân ly hai đứa đều lạnh cóng
Nhưng cứ yếu hèn biết sống làm sao ?
Ừ, thôi... thì quên nhau, mặc cho máu tim trào
Làm kỷ niệm in sâu vào trí não

Thơ càng viết tình dâng thành giông bão
Phút nhớ nhung viết gửi vào thơ
Em giữa đời chịu cảnh sống bơ vơ
Anh đau xé trong lòng, đành quay gót...

    19.12.2018

  

            









          




            BÁCH BỘ BÊN HỒ TÂY

                      Gió theo lối gió, mây đường mây
                      Dòng nước buồn thiu, hoa bắp lay ...
                                   ( thơ Hàn Mặc Tử )
                                            *
Anh đi đường anh, em đường em
Tình nghĩa đôi ta có thế thôi ?
Chiều đông se lạnh Người Xa Lạ
Lững thững ven hồ lòng chia phôi

Mà trái tim ta thật lạ kỳ !
Mới đây sao đã vội quên đi ...
Hỏi cô mặc áo màu lá biếc
Nhắc lại giùm ta: em tên gì ?

Ta nhớ ngày xưa có một người
Một nàng thục nữ tận cuối trời
Đã từng gắn bó yêu tha thiết
Nay lại thành xa quá mất rồi !?

Ừ nhỉ ? Hôm nào đã "ngày xưa"
Em xinh hay cũng chỉ vừa vừa 
Quên cả dáng hình cùng đôi mắt
Có yêu mà tưởng vẫn là chưa ...

Chiều nay vẫn cứ buổi chiều nay
Ta đi bách bộ bên Hồ Tây
Thơ vài dòng viết mang gửi gió
"yêu" là cái quái gì đây ?

        16.1.2019


ĐẶNG XUÂN XUYẾN

SÂN GA

 

- Tặng nhà thơ Như Ý Gialai
Chủ nhiệm web Phố Núi Và Bạn Bè –

.

Ông lão ngồi sân ga

Lầm lũi đàn rồi hát

Trời đang mưa nặng hạt

Gió quẩn ngoài phố thưa.

.

Bà lão ngồi nhìn mưa

Tay lần lần tràng hạt

Tiếng đàn như muối xát

Ai oán từng nốt rung.

.

Bà lão người miền Trung

Ông lão người xứ Bắc

Hai phận đời cơ cực

Vịn đau mà nương nhau.

.

Trời bắt đầu mưa mau

Gió quẩn từng câu hát

Nụ cười trên môi nhạt

Thắt lòng mùi gió sương.

.

Hình như ông mất nương

Hình như bà mất ruộng

Đời gặp cơn ác mộng

Đói nghèo mà tha hương

*.

Hà Nội, trưa 28 tháng 01.2019

 

Các bài khác:
· CHÙM THƠ NGUYỄN THỊ THANH LOAN
· NỖI SỢ DU TỬ LÊ
· LỜI KHUYÊN Ở HỘI AN
· HÌNH TƯỢNG CHÚ ỈN TRONG VĂN HỌC
· TẢN MẠN VỀ PHÙNG QUÁN
· NHỚ HOÀNG CẦM TỪ “KIỀU LOAN” ĐẾN ”VỀ KINH BẮC"
· ĐÔI ĐIỀU CẢM NHẬN VỀ DÒNG CHỦ LƯU VĂN HỌC VIỆT NAM
· CHÙM THƠ LÊ THANH HÙNG - NGUYỄN TẤN THÁI
· CHÙM THƠ TẠP CHÍ SÔNG TRÀ SỐ 75.76
· DẪN NGỮ TRONG THƠ CỦA THANH THẢO
· THƠ BA LAN VIẾT VỀ VIỆT NAM CHIẾN ĐẤU
· ĐỌC "THUYỀN NEO BẾN LẠ" CỦA PHÚC TOẢN
· LÊ VĂN VỴ, NHÀ BÁO THI SĨ
· NHÀ THƠ LÊ ĐẠT VÀ TRƯỜNG CA BÁC
· CÁCH HIỂU CÁC BÀI THƠ HAIKU CỦA BASHO TRONG SÁCH GIÁO KHOA LỚP 10
· CHÙM THƠ PHẠM NGỌC THÁI - NGUYỄN MINH PHÚC
· NGƯỜI HAM CHƠI
· THI NHÂN CỦA "THẾ GIỚI PHẲNG" - PHAN THANH BÌNH
· NGUYỄN TRỌNG TẠO: MỘT CÂY SI VỚI MỘT CÂY BỒ ĐỀ
· KHÁT VỌNG VĂN CHƯƠNG VÀ NỖI ĐAU NGƯỜI MẸ

 

  
Gia đình Bích Khê