DIỄN ĐÀN VĂN NGHỆ
 
CHÙM THƠ PHẠM NGỌC THÁI - NGUYỄN MINH PHÚC

CHÙM THƠ ĐỜI CỦA PHẠM NGỌC THÁI


Chuyện ly kỳ về ngôi miếu, cây dầu đôi 350 tuổi ở Khánh Hòa

    NGÔI MIẾU TRÊN VỆ ĐƯỜNG

Con chim tình đã bay đi
Không còn kêu xé trời, xé đất
Khắp không gian bỗng trở nên tươi mát
Tâm hồn ta thanh thoát lại. Điềm nhiên ...

Không cần ái tình nữa, hỡi thế nhân !
Hãy chôn hình hài em nơi nấm mồ dĩ vãng
Cho lòng say với non xanh, biển nắng
Cùng mây mưa, giông bão ngập tim ta

Một ngày mai giữa thế giới bao la
Ta về bên các thi nhân của nước non, xứ sở
Làm ngôi miếu, trên vệ đường vắng vẻ
Người qua còn tưởng nhớ ghé vào thăm

Kẻ thương tình thắp cho mấy nén nhang
Thế cũng đủ sưởi ấm lòng côi lạnh
Cõi trần ai suốt đời trong hiu quạnh
Không tình, không cả bóng tri âm

Viết vài lời để lại thế gian
Rồi sau đây khuất kiếp người cát bụi
Ta không tiếc, không cần sám hối
Sống một đời... cũng đã thỏa chữ NHÂN !

phamngocthai
  

          XEM TRANH BÁN LÕA THỂ

                           Tưởng nhớ bài thơ "Tranh lõa thể' nổi tiếng
                                      của thi nhân Bích Khê
                                                    *
Nàng để hở một vòm trời tuyệt mỹ
Thế giới là đây ! Cuộc sống là đây !
Nàng gieo hoa và ý nghĩa loài người
Nhưng cũng đẻ cả chiến tranh và hòa bình
                                       ra từ trong bụng ...

Lui xuống dưới nàng,
           một rừng sâu um tùm che hang động
Lên trên nàng, đôi mỏm núi trắng vô biên
Thân thể nàng tràn đầy hương nhụy phấn
Thiếu nữ mặc hở quần: Hơn bao lời hoa mĩ phát ngôn !

Em như gió trăng
            mà rung động cả vua chúa, thánh thần
Cuộc sống cần em
           đâu có cần chiến tranh và bom nguyên tử ?

Khi em cởi ra nhiều ...
Điểm báo thế giới càng hiện đại văn minh ! (*)
Nhưng điều đáng đớn đau: là tính nhân loại
Con người cũng ngày càng nhiều dã tâm gây tội ác ? (*)

       PHẠM NGỌC THÁI

(*)  Thế giới càng hiện đại văn minh thì khuynh hướng triẻn lãm thân thể
          của các thiếu nữ càng phát triển, tới mức gần như cởi truồng.
(**)  Nhà văn Nga Ai-ma-tốp đã cảnh báo trong tác phẩm "Đoạn đầu đài" nổi tiếng của ông rằng:

          Thế giới, cái ác vẫn lấn át cái thiện... và con hiện đại còn ác hơn con sói.

 

CHÙM THƠ NGUYỄN MINH PHÚC

thưa mẹ mùa xuân

                                     cho mẹ tôi

 

long lanh vạt nắng trong ngần

là đây thưa mẹ mùa xuân gần kề

vàng màu lúa ngợp chân đê

cải ngồng trổ nụ đường quê thơm lừng

 

là đây thưa mẹ mùa xuân

cành mai khoe sắc bâng khuâng chiều tà

từng cơn gió sớm la đà

mang yêu thương đến quê nhà mẹ ơi

 

cây xanh đã kịp đâm chồi

mừng thêm tuổi mẹ cau trầu dâng lên

chút gì như khó gọi tên

xuân trong mắt mẹ long lanh nụ cười

 

là đây thưa mẹ xuân ngời

lòng con như cũng chật rồi niềm vui

cầm tay mẹ phút giao mùa

mà nghe ngàn dấu yêu lùa trong tim...

 

 

đi với anh không ...

 

hỡi cánh mai vàng đầu ngõ

nắng thênh thang đậu môi người

mùa xuân đã về rồi đó

bướm vàng xoải cánh chơi vơi

 

anh nghe trời xanh huyền diệu

tiếng cười em vọng thủy tinh

mùa xuân ngất ngây men rượu

đưa nhau về mộng cõi tình

 

em thấy gì trong màu nắng

mà đôi môi ngọt thơm hồng

em nghe gì từ khoảng lặng

mà lòng mở hội đơm bông

 

giao thừa em đi xuống phố

cho anh xin được theo cùng

hái cành lộc non mừng tuổi

nghe tình vừa chớm mênh mông

 

theo em mùng hai lễ Phật

mùng ba mừng tuổi ông bà

mùa xuân trong lòng bỗng chật

nồng nàn mộng ngát hương hoa

 

thoắt mà đã ba ngày tết

xa em đâu nỡ đành lòng

thôi thì anh xin hỏi thật...

suốt đời đi với anh không?

 

 

nghe tiếng mùa xuân

 

 

em đã về chưa mùa giêng hai

mà tôi nghe một khoảng trời đầy

của ngàn cánh bướm bay mê mải

đậu xuống bên trời hoa ngát say

 

em đã về chưa trời nguyên tiêu

tôi đợi em nguyên đán theo về

hái cành lộc thắm bừng sắc biếc

cùng chút hương thầm tôi gửi theo

 

chắc em về trong nắng xuân nay

xuân đi lộng lẫy nhẹ gót hài

tôi nghe trong gió mùa xuân gọi

có tiếng em cười ngây ngất say

 

cho tôi gửi hồn tôi ngẩn ngơ

buồn vui gõ cửa những đêm mơ

đợi dáng em về khoe sắc thắm

và đợi xuân trào mạch ý thơ...

nguyễn minh phúc

 

 

Các bài khác:
· NGƯỜI HAM CHƠI
· THI NHÂN CỦA "THẾ GIỚI PHẲNG" - PHAN THANH BÌNH
· NGUYỄN TRỌNG TẠO: MỘT CÂY SI VỚI MỘT CÂY BỒ ĐỀ
· KHÁT VỌNG VĂN CHƯƠNG VÀ NỖI ĐAU NGƯỜI MẸ
· NHÀ THƠ NGUYỄN TRỌNG TẠO RA ĐI: “TRONG TUYỆT VỌNG ANH TIN TỪNG CON CHỮ”
· CHÙM THƠ LÊ THANH HÙNG
· PHỨC TẠP NHƯ NGUYỄN TRỌNG TẠO
· NẶNG TRĨU ĐỈNH MẪU SƠN
· GIỚI THIỆU THƠ LỤC BÁT LÊ TIẾN VƯỢNG
· CHUYỆN VỀ THẦY XEM TƯỚNG BÙI CAO THẾ
· "MÙA XUÂN ĐẦU TIÊN" - TUYỆT PHẨM CUỐI CÙNG CỦA VĂN CAO
· CON ĐƯỜNG ĐỂ TRỞ THÀNH NHÀ VĂN
· CHIẾN TRANH VÀ VĂN HỌC
· KHÓC HÀN MẶC TỬ
· HÌNH ẢNH NGƯỜI CHIẾN SĨ TRONG VĂN XUÔI ĐẤU TRANH NAM BỘ 1945-1950
· ĐÊM TRONG THƠ HOÀNG THỤY ANH
· CHÙM THƠ PHẠM NGỌC THÁI
· ĐỌC “RÉT CẰN” CỦA ĐẶNG XUÂN XUYẾN
· CHIỀU ĐÔNG NGHE VẲNG TIÊNG THƠ TẠ KÝ
· DÒNG HỌ NGUYỄN CÔNG VÀ GIA ĐÌNH NGUYỄN CÔNG TRỨ Ở UY VIỄN, NGHI XUÂN

 

  
Gia đình Bích Khê