DIỄN ĐÀN VĂN NGHỆ
 
TRANG THƠ ĐẶNG XUÂN XUYẾN - LÊ THANH HÙNG

ĐẶNG XUÂN XUYẾN

 

Rét cằn

Gói lời yêu vào lửa

Em chùng chình bước qua

Ngoái đầu, em thành lạ

Ríu chiều hiu hắt mưa

.

Chân trần dạo ngõ xưa

Lối về xa xăm quá

Mấy mùa cây thay lá

Rét cằn chẳng trổ hoa.

*.

Làng Đá, 18.11.2018

 

 

 

LÊ THANH HÙNG

Ghen

Biển lạ tình phai nhạt

Hun hút chiều chạm đi

Don Juan kìa sóng bạc

Rủ rê em điều gì?

             *

Mà cười trong mắt biếc

Lẳng lơ nghịch sóng xa

Con nước ròng cạn kiệt

Mơn man bóng chiều tà

             *

Lòng anh như lữa cháy

Đắm đuối và hoang mang

Lượn lờ con sóng chạy

Em quay ngoắc điệu đàng

             *

Xốn xang anh đứng đợi

Chiều buông chậm hoàng hôn

Bâng quơ lời nhắn gởi

Đắn đo trãi ngập hồn ...

                          VIII/16

                    Lê Thanh Hùng

 

Như một thuở nào

Cũng thường thôi, những trắc trở của mình

Giữa cuộc đời đầy xô bồ chộn rộn

Có sao đâu, những khát khao lổn ngổn

Cái được, cái không mờ ảo hư linh

                      *

Sóng gió cuộc đời, may mà có bạn

Vin đỡ nhọc nhằn, cắn đắng sẻ chia

Gian khó một thời, xem chừng đơn giản

Dẫu có phôi pha, đâu thể chia lìa

                       *

Năm tháng đẩy đưa, đời nhiều ngã rẽ

Vẫn cứ vô tư, bạn cũ lâu rồi

Ta thất bại, có gì đâu tránh né

Nhìn bạn bè, còn có đứa lôi thôi ...

                       *

Nhịp đời quay, tự bao giờ vẫn vậy

Có chổ lồi, chổ lõm, biết làm sao

Đã tin tưởng, rồi thế nào cũng thấy

Cuộc sống tươi xanh như một thuở nào

                         *

Thôi, buông thả những đắn đo, lừa phỉnh

Sống lại giùm ta, tuổi đó hai mươi

“Rượu bằng hữu, hồn nhiên không toan tính”

Xoay vần tua, rơi trong vắt tiếng cười ...

          Lê Thanh Hùng

 

          Sóng xa

Góc mây trắng ngang trời xúng xính

Nắng vàng chiều, ngập bước chân êm

Biển Hòn Rơm, giật mình vờ vĩnh

Con sóng xa, úp mở quanh thềm

                     *

Em, sắc màu lung linh, trước biển

Dập dờn, trên con sóng lượn quanh

Như khách lạ, lơ ngơ hóng chuyện

Đăm đắm chiều, tím biếc biển xanh

                     *

Sao nhớ hoài, một thời trai trẻ

Biển mênh mông, sâu thẳm chân trời

Mãnh trăng khuyết, treo bờ quạnh quẽ

Đêm Hòn Rơm, hiu quạnh người ơi!

                     *

Xuồng lưới Rùng, buông dầm nằm ngủ

Chờ nước lên, sóng vỗ triều đêm

Gối lên lưới, loang hương ngày cũ

Loáng thoáng chập chờn, tan dịu êm

                     *

Nay trở lại, ngày xưa trở lại

Biển vẫn xanh trong biếc tầm nhìn

Vẫn con sóng thì thầm ru mãi

Chỉ tiếc là, lâu lắm bặt tin ...

          Lê Thanh Hùng

UBMTTQ huyện Bắc Bình, Bình Thuận

 

Các bài khác:
· PHƯỢNG HOÀNG THÌ PHỤC SINH, SƯ TỬ THÌ GẦM RỐNG
· PHẠM NGỌC THÁI VỚI CHÙM THƠ TÌNH LY BIỆT
· VĨNH BIỆT NHÀ THƠ NGUYỄN TRUNG HIẾU
· KIM TUẤN VÀ TRỜI BUỒN MÂY TRẮNG BAY
· MÙA XUÂN VÀ NHỮNG KHÚC HOAN CA TRONG THƠ XUÂN DIỆU THỜI THƠ MỚI
· “THƠ CHỌN” CỦA HAI NGƯỜI LÍNH THÀNH CỔ
· HỒN QUÊ VÀ MẸ TA XƯA
· HOLDERLIN VÀ "THI CA TƯ TƯỞNG"
· HOÀNG VIỆT VÀ BẢN GIAO HƯỞNG BỎ DỞ
· CÒN MÃI MỘT HỒNG NGUYÊN ĐỂ NHỚ
· CHÙM THƠ ĐẶNG XUÂN XUYẾN - HÀ HƯƠNG SƠN
· TƯ TƯỞNG TỰ DO MANG TẦM THỜI ĐẠI CỦA NGUYỄN CÔNG TRỨ
· VĂN HỌC VÀ VĂN HỌC HIỆN THỜI QUA MỘT GÓC NHÌN
· CHÙM THƠ LÊ THANH HÙNG
· NGƯỜI DƯNG ĐÂU PHẢI NGƯỜI XA LẠ!
· GIỚI THIỆU BÀI THƠ
· PUSKIN VÀ NGUYỄN DU - HAI NHÀ TIÊN TRI CỦA HAI DÂN TỘC
· ĐỌC “HƯƠNG QUÊ” CỦA ĐẶNG XUÂN XUYẾN
· MAI BÁ ẤN VÀ BÀI THƠ TẶNG NGÔ MINH
· NHÀ THƠ NGÔ MINH QUA ĐỜI VÀ BÀI THƠ CUỐI CÙNG

 

  
Gia đình Bích Khê