DIỄN ĐÀN VĂN NGHỆ
 
NHÀ THƠ NGÔ MINH QUA ĐỜI VÀ BÀI THƠ CUỐI CÙNG

 

Nhà thơ Ngô Minh (tên khai sinh: Ngô Minh Khôi), sinh năm 1949, quê Lệ Thủy, Quảng Bình, hội viên Hội Nhà văn Việt Nam đã qua đời ngày 3/12/2018 tại nhà riêng, phố Phan Bội Châu, TP. Huế sau ít ngày nằm viện, thọ 70 tuổi.

Nhà thơ Ngô Minh vào chiến trường phía Nam năm 1972-1975, làm Trưởng đại diện báo Thương Mại tại miền Trung năm 1976, từng tham gia Ban chấp hành Hội LHVHNT Thừa Thiên-Huế, Ban chấp hành Hội Nhà báo Thừa Thiên- Huế từ năm 2000-2010. Ông đã in hơn 20 tác phẩm gồm:Thơ, tiểu luận, bút ký văn xuôi và được trao nhiều giải thưởng văn học của  Liên hiệp các Hội VHNT VN, Hội Nhà văn VN, Văn nghệ Quân đội, giải thưởng văn học Bình Trị Thiên, Tạp chí Sông Hương. VANVN.NET xin gửi lời chia buồn sâu sắc tới gia đình nhà thơ Ngô Minh và bạn hữu của ông.

BÀI THƠ CUỐI CÙNG CỦA NHÀ THƠ NGÔ MINH

Như vanvn.net đã đưa tin: Nhà thơ Ngô Minh, Hội viên Hội Nhà văn VN đã từ trần lúc  23 giờ 12 phút ngày 3-12-2018 (27-10 Mậu Tuất) tại nhà riêng ở 11/73 Phan Bộ Châu, TP Huế, hưởng thọ 70 tuổi. Lễ Viếng Nhà thơ Ngô Minh bắt đầu từ lúc 7 giờ ngày 5-12-2018 (29-10 Mậu Tuất). Lễ truy điệu vào lúc 15 giờ ngày 8-12-2018 (2-11 Mậu Tuất). Lễ di quan vào lúc 7 giờ ngày 9-12-2018 (3-11 Mậu Tuất). An táng tại Nghĩa trang phường Hương Long, TP Huế.

Thương tiếc nhà thơ Ngô Minh, vanvn.net xin giới thiệu bài thơ cuối cùng của ông, viết trước ngày vĩnh viễn đi xa chỉ hơn 1 tuần.

LÁ BÀNG MÙA ĐÔNG

Sâu xa sâu xa là cái rơi
Sâu ca sâu xa là cái bay
(Yanit Ritxot)

cháy lên cháy lên
hỡi bàn tay mùa đông run rẩy
rồi rơi xuống rơi xuống
ai như em qua cầu sang phố
nhặt lên lá đỏ ngậm ngùi

cháy lên cháy lên
hỡi trái tim mùa đông run rẩy
rồi vèo bay vèo bay
ai như em qua cầu ngược gió
vời trông lá đỏ bời bời

cháy lên
cháy lên
bàn tay và trái tim
nghiệt ngã lá bàng tôi
nếu niềm xanh dưới trời bất lực
hãy bùng lên bài ca bầm đỏ
cho dù ngày tận tháng cùng

hãy bùng lên
và ra đi… .

24.11.2018

Ngô Minh
  Nguồn: vanvn.net, Tuyên Hóa tổng hợp

 

Các bài khác:
· NHÀ THƠ CHÂN QUÊ- VŨ CHÂU PHỐI
· ĐỌC “MỢ HỮU” CỦA TRẦN NHUẬN MINH
· PHẠM NGỌC THÁI VỚI THIÊN TÌNH CA TRÁC TUYỆT
· NGUYỄN BÍNH VÀ BÀI THƠ XUÂN CUỐI CÙNG
· BÀI THƠ “QUÊ NGHÈO” CỦA ĐẶNG XUÂN XUYẾN VÀ NHỮNG CẢM NHẬN
· NÀNG DÂU Ý TRONG LÀNG VĂN VIỆT
· ĐỌC "SÓNG NGẦM" CỦA NGÔ NGUYỄN
· CHÙM THƠ PHẠM NGỌC THÁI - LÊ THANH HÙNG
· BIẾN ĐIỆU LỤC BÁT
· BA BIẾN KHÚC CỦA VĂN CAO
· THƠ TANKA CỦA NHẬT BẢN
· KHẠO KHỜ
· TÍNH DỤC TRONG VĂN HỌC VIỆT NAM TRUNG ĐẠI THẾ KỶ XVI-XIX
· HOA TRI ÂN BẬT NỞ
· CHÙM THƠ NGUYỄN MINH PHÚC - ĐẶNG XUÂN XUYẾN
· TRẦN TUẤN - TÔI LÀM THƠ TRONG NHỮNG LÚC KHÔNG TỈNH TÁO NHẤT
· CÁC VỤ ÁN TRONG XÃ HỘI TRUYỆN KIỀU
· "HƯƠNG DƯƠNG CẦM" CỦA NGUYỄN THANH LÂM
· NGƯỜI THÔN NỮ MIỀN SÔNG NƯỚC
· VUA HÀM NGHI - MỘT HỌA SĨ

 

  
Gia đình Bích Khê