DIỄN ĐÀN VĂN NGHỆ
 
NGƯỜI THÔN NỮ MIỀN SÔNG NƯỚC

PHẠM NGỌC THÁI




Nén hương lòng anh tưởng niệm mối tình em
Bóng trúc vắng, làng quê xanh viễn vọng
Giọt lệ đắng em hòa cùng anh uống
Chốn xa vời người lữ khách đứng dừng chân.

Xin để lại cho đời vài khúc ca ngân
Nghìn năm sau - Thế nhân ơi, hãy nhớ !
Tấm hình ta cùng nàng một thưở
Và cuộc tình nước mắt lẫn yêu thương.

Anh không thể mang em theo trọn kiếp thi nhân
Giúp em vượt qua đời bể dâu khốn khổ
Mai có đến gặp lại anh bên nấm mồ
                                  nơi chân trời, xứ sở
Xõa tóc mà than khóc cõi dương gian...

Anh vẫn chờ em ở dưới suối vàng
Ta hãy quên đi thế giới đầy bạo loạn
Để cùng em kết trăm năm tình bạn
Của tình yêu tự trái tim anh !

Anh vẫn thương em dù duyên phận bẽ bàng
Chẳng phải vì em, chẳng phải anh không muốn
Nhưng em ạ ! KIỀU đã nói rồi,
                                        đó là bể sống...
Tình giữa trần ai, nước mắt trộn cơm chan.

Dẫu phải biệt xa...
                           anh có hạnh phúc đâu em ?
Vẫn biết đời em cũng hòa dòng lệ đắng
Ừ, thì trang nam anh khinh thường kiếp nạn
Chỉ thương em là phận nữ nhi.

Hãy vững bước lên em vào thế giới của ca thi
Sẽ giúp em quên mọi điều sầu muộn
Anh chỉ tiếc không thể dìu em tới bến...
Mong đất trời có Thượng đế đỡ em đi !?

                           *

Thơ viết đã dài mà chẳng thỏa nỗi tình si
Ta lại cất tiếng gọi tên em:
-  Người thôn nữ miền sông nước...
Mai dân tộc có đặt ta nằm ở nơi nào
                                 dưới gầm trời tổ quốc
Hãy đưa mộ nàng về
                               chôn cạnh nấm mồ ta.

Để con cháu đời đời cất cao bản tình ca
" Không có chiến tranh,
                           chỉ có tình yêu bất diệt ! "
Anh sẽ nâng hình em bay trên đất trời nước Việt
Vượt qua mọi chủ nghĩa tới muôn năm.

Hãy đi cùng anh, mình không chết đâu em
Kinh thánh đã dậy rồi: nay chỉ là "cõi tạm"
Khi biết vượt qua đủ buồn đau, khổ nạn
Mới vào được ngôi đền...
                          - Tòa Thánh của tình yêu !

Ôi ! Người thôn nữ anh thương
Cuộc tình mình dù đắng đót bao nhiêu
Nhưng hãy nghe lời anh:
              - Ta được nhiều hơn mất...
Đã giúp em nhìn ra nghĩa sống
                          trong bể đời khốn kiếp
Vượt lên bão táp, phong ba.

Em hãy hòa nước mắt vào
                         viết những bản tình ca
Nó vĩ đại hơn các luận ngôn đảng phái
Ta sẽ là ánh sao băng trên thiên hà sông núi
Anh đợi đón em về
                               trong thế giới bên kia.

 
 
Một sáng đầu đông năm Mậu Tuất
    (tức 8/11/2018)

 

Các bài khác:
· VUA HÀM NGHI - MỘT HỌA SĨ
· GIAI ĐOẠN THỨ HAI CỦA VĂN HỌC VIỆT NAM VIẾT VỀ CHIẾN TRANH
· NHỮNG TIÊU ĐIỂM THẨM MỸ THƠ TRỊNH CÔNG LỘC
· GỌI ĐÊM TRỞ GIÓ CỦA BÙI CỬU TRƯỜNG
· NGUYỄN DU TỪ "MỘT AI ĐÓ" ĐẾN "KHÔNG AI CẢ"
· NGẪM CHIỀU - BÀI THƠ ĐỘC ĐÁO CỦA BÙI CỬU TRƯỜNG
· THƠ VỀ RƯỢU HAY NỖI BUỒN RIÊNG MÌNH VÀ NỖI BUỒN NHÂN THẾ CỦA NHÀ THƠ ĐẶNG XUÂN XUYẾN?
· CHÙM THƠ LÊ THANH HÙNG
· PHẠM NGỌC THÁI VÀ MỘT KIỆT TÁC THƠ TÌNH
· BÙI MINH VŨ: TIẾNG THƠ SIÊU-THỰC-CHÍNH-NGỌ
· ĐÔI ĐIỀU KHI ĐỌC "QUẢNG NGÃI - CÂU THƠ NẶNG TÌNH CỐ THỔ" CỦA LÊ NGỌC TRÁC
· GIỚI THIỆU BỐN THI PHẨM CỦA MỘT NHÀ THƠ MỚI ẨN DANH - NGUYỄN ĐÌNH HÒE
· "MẶT NẠ TÁC GIẢ" - MỘT GỢI Ý CHO VIỆC TIẾP CẬN MỘT VÀI HIỆN TƯỢNG VĂN HỌC SỬ VIỆT NAM
· CHIẾNCHIẾN TRANH VÀ THÂN PHẬN CON NGƯỜI: SỰ GẶP GỠ GIỮA LƯU QUANG VŨ VỚI TRỊNH CÔNG SƠN
· NHÀ VĂN NGUYÊN HỒNG- TÀI NĂNG VÀ NHÂN CÁCH
· NGUYỄN KHOA ĐIỀM- CHỈ CÓ THƠ LÀM LẼ PHẢI THẦM LẶNG
· ĐỌC “TÌNH NHÂN ƠI” CỦA TRẦN HẠ VI
· THỜI TA ĐI HỌC
· NHỮNG CÂU CHUYỆN KỂ VỀ NHỮNG ĐIỀU CỐT LÕI (DIỄN TỪ VỀ NGUYỄN NGỌC TƯ)
· VỀ MỘT HIỆN TƯỢNG VĂN HỌC ĐẠI CHÚNG: ĐAM MĨ TIỂU THUYẾT VÀ FANFICTION

 

  
Gia đình Bích Khê