DIỄN ĐÀN VĂN NGHỆ
 
NGẪM CHIỀU - BÀI THƠ ĐỘC ĐÁO CỦA BÙI CỬU TRƯỜNG

ĐẶNG XUÂN XUYẾN  

 

NGẪM CHIỀU

 

1- tơ nhện thả mành

nà nuột

mưa rớt giọt

lộp độp hè cánh đỏ phượng rơi.

 

lòng rối bời 

dạ rối bời

lắng lo nỗi bòng bong rối

liêu xiêu bước vội 

bàn chân ai lối về.

 

canh hẹ cuộc đời hắt bến mê

bông lau tóc xoã vạt chiều héo úa

bàn tay thõng rớt niềm tin vụn vỡ

hạt đất buồn xa xót ngọn cỏ côi.

...

 

2 - Bỏ lại muộn sầu đi nhặt niềm vui

hít hà hương lá

vói rẻ quạt ráng hồng quạt gió

xoe búp trời thiên thanh

 

Bỏ lại bộn bề về tĩnh tại mình

tiếng mõ cá quyện chiều lam khói

chuông đồng vọng thinh không vòi vọi

Thơ.

 

3 - đời - mơ

trong vắt.

*.

Hà Nội, 02.03.2018

BÙI CỬU TRƯỜNG

LỜI BÌNH:

Ngẫm Chiều là bài thơ của nhà thơ, bác sĩ Bùi Cửu Trường, được sáng tác vào ngày 02 tháng 03 năm 2018 nhưng mãi tận chiều qua, 16 tháng 06 năm 2018 tôi mới có cơ duyên được đọc Ngẫm Chiều trên trang facebook của bà.

Ngay từ những câu đầu của khổ đầu bài thơ, Ngẫm Chiều đã gây ấn tượng đặc biệt với người đọc qua những chấm phá khá độc đáo:

“tơ nhện thả mành

nà nuột

mưa rớt giọt

lộp độp hè cánh đỏ phượng rơi.”

Thơ tự do, phóng bút, không chú trọng vần điệu, không gò bó hình thức. Hình ảnh đẹp, lạ, gợi những nét huyền bí, liêu trai.

Tiếp theo, là: “Lòng rối bời/ Dạ rối bời”, chủ ý ngắt ra từ “lòng dạ rối bời” thành 2 câu riêng biệt, đồng nghĩa, để nhấn nhá, đẩy lên cao tâm trạng bồn chồn, sốt ruột, với ngổn ngang những lo lắng chồng chéo, đan xen, khó tháo gỡ, khiến bàn chân “liêu xiêu bước vội”. Nhịp thơ thật riết róng, dồn nén, ngắc ngứ, rưng rức xót lòng trong “chiều bời rối”, và những phảng phất nét cô liêu với đau đáu nỗi niềm “bàn chân ai lối về”, khiến người đọc cũng nghẹn lòng, thảng thốt:

“lòng rối bời 

dạ rối bời

lắng lo nỗi bòng bong rối

liêu xiêu bước vội 

bàn chân ai lối về.”

Tâm trạng hụt hẫng, xa xót được đẩy xa, sâu hơn, bởi những hình ảnh: “tóc xõa vạt chiều”, “bàn tay thõng”, “ngọn cỏ côi”... mang mang gam trầm buồn, của tâm trạng xáo trộn bất ổn, muốn thõng tay buông bỏ tất cả, quên đi tất cả, đã tạo nên một bức tranh sống động mà trầm mặc, u uẩn mà da diết.

Không chú trọng vào gieo vần, cứ thả cho mạch thơ tự nhiên trôi theo dòng cảm xúc nhưng nhà thơ Bùi Cửu Trường lại thật cẩn trọng khi chọn lựa, sắp xếp câu chữ, với những động từ: “hắt”, “xõa”, “rớt”, “vỡ”... được đặt đúng tâm trạng, đúng ngữ cảnh, khiến nỗi đời, nỗi người của cõi người đã đau càng đau se sắt, và đẩy câu thơ bay lên, thấm nhẹ nhàng vào trái tim người đọc:

“bàn tay thõng rớt niềm tin vụn vỡ

hạt đất buồn xa xót ngọn cỏ côi.”

Hai câu thơ thật hay, mà buồn, xót xa lắm.

Rồi, nhà thơ “Bỏ lại muộn sầu đi nhặt niềm vui/ hít hà hương lá”, để tĩnh tâm trước cõi người nơi trần tục còn lắm khổ lụy, phiền não, để buông bỏ nhẹ nhàng nhưng dứt khoát những tham - sân - si - ái - ố của chúng sinh mà gửi hồn vào “tiếng mõ cá quyện chiều lam khói/ chuông đồng vọng thinh không vòi vọi”, mà mong được an lạc nơi cõi Thiền.

Sắc - Sắc - Không - Không, đời người là bể khổ trầm luân, đạt tới “đời - mơ/ trong vắt” là đạt tới cảnh giới. Ước mơ đó đâu phải chỉ là của riêng nhà thơ Bùi Cửu Trường?!

Ngẫm Chiều là bài thơ với thi tứ hay và lạ, cách sử dụng từ ngữ khá độc đáo, nhất là cách nói ngược: nà nuột / cánh đỏ phượng / lắng lo / vụn vỡ / xa xót / muộn sầu / bộn bề / chiều lam khói... được dùng như là thủ pháp chính đã tạo ấn tượng thật đặc biệt với người đọc. Hay hay không hay là tùy thuộc vào cảm nhận của riêng mỗi người nhưng với người viết, thì NGẪM CHIỀU là một bài thơ hay, rất đáng đọc.  

*

Hà Nội, 17 tháng 06 năm 2018


 

Các bài khác:
· THƠ VỀ RƯỢU HAY NỖI BUỒN RIÊNG MÌNH VÀ NỖI BUỒN NHÂN THẾ CỦA NHÀ THƠ ĐẶNG XUÂN XUYẾN?
· CHÙM THƠ LÊ THANH HÙNG
· PHẠM NGỌC THÁI VÀ MỘT KIỆT TÁC THƠ TÌNH
· BÙI MINH VŨ: TIẾNG THƠ SIÊU-THỰC-CHÍNH-NGỌ
· ĐÔI ĐIỀU KHI ĐỌC "QUẢNG NGÃI - CÂU THƠ NẶNG TÌNH CỐ THỔ" CỦA LÊ NGỌC TRÁC
· GIỚI THIỆU BỐN THI PHẨM CỦA MỘT NHÀ THƠ MỚI ẨN DANH - NGUYỄN ĐÌNH HÒE
· "MẶT NẠ TÁC GIẢ" - MỘT GỢI Ý CHO VIỆC TIẾP CẬN MỘT VÀI HIỆN TƯỢNG VĂN HỌC SỬ VIỆT NAM
· CHIẾNCHIẾN TRANH VÀ THÂN PHẬN CON NGƯỜI: SỰ GẶP GỠ GIỮA LƯU QUANG VŨ VỚI TRỊNH CÔNG SƠN
· NHÀ VĂN NGUYÊN HỒNG- TÀI NĂNG VÀ NHÂN CÁCH
· NGUYỄN KHOA ĐIỀM- CHỈ CÓ THƠ LÀM LẼ PHẢI THẦM LẶNG
· ĐỌC “TÌNH NHÂN ƠI” CỦA TRẦN HẠ VI
· THỜI TA ĐI HỌC
· NHỮNG CÂU CHUYỆN KỂ VỀ NHỮNG ĐIỀU CỐT LÕI (DIỄN TỪ VỀ NGUYỄN NGỌC TƯ)
· VỀ MỘT HIỆN TƯỢNG VĂN HỌC ĐẠI CHÚNG: ĐAM MĨ TIỂU THUYẾT VÀ FANFICTION
· VÀI CẢM NHẬN VỀ THƠ TRẦN MAI NGÂN
· NHỮNG NGHỊCH LÝ VÀ TƯƠNG PHẢN TRONG THƠ BẠCH CƯ DỊ
· THƠ SAU CHỮ LÀ…
· CHÙM THƠ LÊ THANH HÙNG
· XEM MƠ, NHỮNG MIỀN MÊ DỤ
· ĐỪNG ĐI

 

  
Gia đình Bích Khê