DIỄN ĐÀN VĂN NGHỆ
 
THƠ PHẠM NGỌC THÁI - TRÚC THANH

PHẠM NGỌC THÁI    

NẾU CÒN CÓ KIẾP SAU


phamngocthai

    

“Anh hãy về cưới em, khi em mười tám tuổi…”
Giọt lệ nàng rơi vào lòng tôi nóng hổi
Giọng nghẹn ngào xúc động trong đêm
Ngỡ trời đất nghiêng mình lặng lẽ nghe em…

Em có biết con tim anh vừa nứt vỡ
Lòng ngổn ngang buông trĩu trái sầu thương
Còn chút hơi tàn anh dành trọn cho em
Để em sống thêm phần hạnh phúc.

Tình yêu em cả thiên đường trong anh chói ngợp
Ánh hào quang của chủ nghĩa nhân sinh
Đường xã hội anh đi đầy rẫy những nát tan
Em, hạnh phúc trái tim…
                     anh sẽ đưa về nơi Đất Phật !

Kiếp này không thể cưới em,
                thưở còn một chàng trai giàu mơ ước
Con đường đời khát vọng lẫn phong ba
Để giờ đây đã vào buổi chiều tà
Đến với em muộn màng…
                    anh yêu vội vàng, tha thiết

Biết mai rồi…
Sẽ có cảnh em đến bên nấm mồ xõa tóc
Cành trúc la đà cõi Phật rước anh đi
Những dòng thơ hòa lệ đẫm mi
Nơi Đất Thánh anh chờ em yêu, ngày tái ngộ.

Đừng buồn nữa nghe cưng!
Đường nhân thế dẫu còn nhiều nỗi khổ
Nhưng tình yêu là niềm sống vô biên
Biển cuộc đời rộng lớn mênh mông
Mang khát vọng đến chân trời kì vĩ !

Anh nhìn rõ đời em như nhìn về chân lý
Kiếp này cũng chỉ là “cõi tạm”* thôi em !
Ta hóa đôi chim trời hướng về chốn xa xăm
Anh nâng cánh em bay
                         tới thiên đường ngọc bích…

                                                          Hà Nội, cuối thu 2018

 

 

TRÚC THANH

ANH CÓ VÌ EM...?


Anh có vì em từ bỏ những gì mình đang có
Về tập làm vườn, dựng túp lều nhỏ bên sông
Xin với mẹ cha mình tính chuyện vợ chồng 
Ra mắt tổ tiên miếng trầu nồng, cau thắm

Mộc mạc giản đơn nhưng tình người đẹp lắm 
Cha mẹ em nghèo vẫn nắm chặt tay nhau
Cái nghĩa, cái tình, có trước, có sau
Ai cũng thuộc câu "tiếng chào cao hơn mâm cỗ"

Anh có vì em sống cuộc đời kham khổ 
Thương cái hiền hiền mà bỏ phố về quê
Em tự tay trồng đám rau sạch ven đê
Ngày chăm sóc vườn cây, tối về chăm hạnh phúc

Chung một niềm vui chẳng bao giờ kết thúc 
Bên những vần thơ cho cảm xúc phơi bày 
Sướng khổ cuộc đời hai đứa sẽ chung vai
Con của chúng ta là một trai, một gái 

Anh có vì em... Dù khó nghèo không ngại


 


 

Các bài khác:
· LÒNG CHƯA CẠN ĐÊM SÂU
· NGUYỄN HUY THIỆP - VĂN CHƯƠNG THAY ĐỔI MỖI NGƯỜI THEO MỘT CÁCH KHÁC
· THƠ HÀN MẶC TỬ HAY TẢN MẠN VỀ CÕI ĐÂU SUẤT VÀ LÝ THUYẾT TƯƠNG ĐỐI
· CHÙM THƠ CỦA THỤY ANH
· CÁI KHÁC THƯỜNG CỦA TIÊN THƠ LÝ BẠCH
· THƠ TƯỢNG TRƯNG VÀ THƠ SIÊU THỰC QUA CẢM NHẬN CỦA CHẾ LAN VIÊN VỚI THƠ HÀN MẶC TỬ VÀ BÍCH KHÊ
· CHÙM THƠ HỒ MINH TÂM
· VĂN CHƯƠNG TINH HOA VÀ VĂN CHƯƠNG ĐẠI CHÚNG
· TRÚC THANH VÀ BÀI THƠ MÙA THU RỚM LỆ
· TRANG THƠ GIAO LƯU TRÊN TẠP CHÍ SÔNG TRÀ SỐ 73 CHÀO MỪNG ĐẠI HỘI
· VĂN NGHỆ VÀ SỰ KIỆN
· CHÙM THƠ LÊ THANH HÙNG
· NHỮNG CHUYỆN CƯỚI RA NƯỚC MẮT TRONG HỒI ỨC NGUYỄN ĐÔNG THỨC
· NGUỒN SÁNG VŨ NGỌC PHAN
· CHÙM THƠ MAI THANH TỊNH
· M. TSVETAEVA, HƠI THỞ NGA TRONG TÂM HỒN XA XỨ
· TRANG THƠ TẠP CHÍ SÔNG TRÀ SỐ 73
· NGUYỄN ĐĂNG TRÌNH "HÀNH HƯƠNG VỀ PHÍA NHỚ"
· BÓNG DÁNG THIÊN THẦN TRONG TIỂU THUYẾT CỦA TẠ DUY ANH
· CHÙM THƠ CỦA NHƯ QUỲNH DE PRELLE

 

  
Gia đình Bích Khê