DIỄN ĐÀN VĂN NGHỆ
 
CHÙM THƠ MAI THANH TỊNH

Đen trắng

 

 

Đen… đêm sánh đặc ta lịm vào cơn mê

Hư thực rối bời ảo ảnh

Vó khua cành cạch, rệu rã tiếng khớp khô móng xước

Ngày vẫn rộng con ngựa cố phi về phía hy vọng mù xa

Ngất ngưỡng vút roi gã lái xe say khướt

Cổ xe loằng ngoằng trên hành trình giảo hoạt bằng an

Bụi mịt mù rát mặt nắng chan, giả định giấc mơ huyễn hoặc

Lâu đài nguy nga bần bật run, mong cơn mưa bất chợt dập lửa cháy rừng

Đàn cừu lông bết đất gặm những đám cỏ khô hí hửng

Hạnh phúc dối lừa chúng đâu biết ngày mai áo ấm cho ai

Ta chợt tỉnh sờ đám tóc mai

Vẫn còn ta, thằng ta ngậm buồn ,đợi bình minh phía em cho ta nụ cười ngày mới

Trắng…thơ

 

Dấu bùn quê

 

 

Làng tôi nghèo đất phèn cát bạc

Tàu chuối khô gió nam rát mặt người

Móng chân vàng bùn Phù sa* ruộng Đội*

Ném cay xè nước mắt đây vơi

 

Làng tôi không sông, biển, núi , đồi

Nên chân chất hài hòa lẽ sống

Không điêu ngoa, dấu than, chấm lững

Mở lòng ra bát ngát cánh đồng chiêm

 

Giấc mơ đời vẫn cháy bỏng bao đêm

Dù sắn đắng tím thâm mùa công điểm

Ấm bếp chiều thoảng mùi khoai non tháng

Canh môn nhừ quay quắt đọt trơơng thơm

 

Làng tôi xưa rau cháo thay cơm

Nhưng tình người ai nào đâu mua nổi

Giàn trầu xanh, ngát xanh bờ mong đợi

Nhành cau tơ rụng trái nhớ vườn thương

 

Tôi nửa đời phiêu dạt tha hương

Ký ức cũ cứ neo lòng năm tháng

Câu thơ rơi chênh vênh miền dĩ vãng

Chạm bùn quê ngây ngất hương đời

                                     

 

• Địa danh đồng làng Cu Hoan, Hải Lăng

 

VỀ

 

Thơ: Mai Thanh Tịnh

 

Ta lận đận qua mấy mùa giông gió

Mắt bão đen vẫn lóe sắc cầu vồng

Nơi non thẳm quạ kêu chiều hoen đỏ

Giấu nụ xanh đợi xuân chín đâm chồi

 

Tờ lịch rụng xác xao ngày quá đổi

Bài thơ cùn mài mãi chẳng nên câu

Tìm ý tứ trong tiếng rừng gian dối

Đành lòng thôi bởi mưa nắng trái mùa

 

Đêm cơn mơ rối rắm ánh trăng xưa

Hồn đắng lắm sao lại thèm ly đắng

Tiếng ho khan - Sân vắng khẽ gió đùa

Nhớ bờ môi tan chảy giấc mơ trưa

...

Xuân lại về , và ngày khoe màu nắng

Ta bên ta ấm khói bếp nụ cười

Ta lại hát - quên niềm đau dĩ vãng

Nhịp tim bừng tựa nhịp tuổi đôi mươi

Ta đã về xuân ấy má hồng tươi

 

Số lần đọc: 79
Nguồn: vanchuongviet, 12.09.2018
 
 

Các bài khác:
· M. TSVETAEVA, HƠI THỞ NGA TRONG TÂM HỒN XA XỨ
· TRANG THƠ TẠP CHÍ SÔNG TRÀ SỐ 73
· NGUYỄN ĐĂNG TRÌNH "HÀNH HƯƠNG VỀ PHÍA NHỚ"
· BÓNG DÁNG THIÊN THẦN TRONG TIỂU THUYẾT CỦA TẠ DUY ANH
· CHÙM THƠ CỦA NHƯ QUỲNH DE PRELLE
· NGUYÊN NGỌC - TỪ GÓC NHÌN LÝ LUẬN VĂN HỌC
· NHỮNG NHÀ VĂN TÀI DANH LỖI HẸN VỚI GIẢI NOBEL VĂN HỌC!
· SỢI BUỒN TRÓI CHẶC CÔ ĐƠN
· CẢM HỨNG CHỦ ĐẠO TRONG THƠ TRẦN NHUẬN MINH
· CHÙM THƠ PHẠM NGỌC THÁI - LÊ ÂN - LÊ THANH HÙNG
· DI TÍCH TUỔI THƠ
· CHÙM THƠ CỦA SƠN CA
· FRANZ SCHUBERT – TRÁI TIM KHÁT KHAO CHÁY BỎNG TÌNH YÊU VÀ MÙA XUÂN
· CHÙM THƠ CỦA TƯƠNG GIANG
· TÁC GIẢ "NHÀ VĂN AN NAM KHỔ NHƯ CHÓ" CUỘC ĐỜI THỰC RA SAO?
· TIẾNG ĐẬP CỬA CỦA SỐ PHẬN
· CÕI TRẦN AI VÀ DÒNG SỮA NGỌT LÀNH TRONG TẬP TRUYỆN NGẮN "VÀNG TRÊN BIỂN ĐÁ ĐEN"
· "CHÙA ĐÀN" VÀ VĂN HÓA TÂM LINH TRONG CA TRÙ
· LƯU QUANG VŨ, NHỮNG NĂM LẬN ĐẬN
· KINH NGHIỆM DUY TÂN TỪ CÁC ĐỘNG THÁI CỦA TÂN THI ĐÔNG Á

 

  
Gia đình Bích Khê