DIỄN ĐÀN VĂN NGHỆ
 
CHÙM THƠ ĐÀ LẠT CỦA NGUYỄN MINH PHÚC

chạm cõi Mimosa

 

về đây với xứ ngàn hoa

bâng khuâng chạm cõi mimosa ngập chiều

hoa vàng màu nắng liêu xiêu

hay là vàng của hắt hiu sương tràn

 

mimosa cứ nồng nàn

khói mây lãng đãng bạt ngàn thông reo

chiều sâu hun hút lưng đèo

sương trôi ngỡ nắng vàng neo dốc tình

 

tôi ngồi vốc gió đồi chênh

bụm tay hái cả mông mênh chiều tàn

nầy em sợi gió trên ngàn

nghe mimosa chạm sắc vàng long lanh

 

nầy chiều Đà Lạt mong manh

có hay tôi với chòng chành thông xanh

có hay tôi bước không đành

mùa mimosa vỡ giữa thành phố hoa...

 

sương thiếu nữ

 

đà lạt trôi một trời sương thiếu nữ

rơi dặt dìu trên những lá thông xanh

rưng rức nhớ cao nguyên chiều viễn xứ

nên người đi mà chân bước không đành

 

hoa vàng quá và trời thao thiết thế

em thì xa mà mây trắng ngang chiều

nên cứ ngỡ đà lạt buồn như thể

sợi tơ vàng e ấp  giấu cô liêu

 

anh bước xuống đồi Cù ngày xuống thấp

chợt lênh đênh trong nỗi nhớ chập chùng

có nhiều khi đà lạt vàng nắng ngập

mà sao lòng vẫn cứ khẽ rưng rưng

 

nhớ cái lạnh sắt se cùng gió núi

cao nguyên ơi chiều xuống dưới thung rồi

ôi trắng quá áo ai mờ dốc bụi

nghe chập chùng sương thiếu nữ dần trôi...

 

 

 

 

là những mù sương

 

vít mây xuống thả vào em môi mắt

trời tháng mười sương mỏng ngập đồi cao

ở đây gió cao nguyên sà xuống thấp

đà lạt chiều đà lạt nắng mưa chao

 

hay là những dốc chiều mây thả khói

để bồng bềnh hương tóc nhẹ nhàng trôi

phố núi cao nên phố mờ dốc đợi

đà lạt mơ đà lạt gió trên đồi

 

thung lũng hẹn hoa tràn trên đỉnh nhớ

em về chưa mà nắng đã hanh vàng

trời xanh quá mà anh thì bở ngỡ

níu chút tình sương khói khẽ khàng tan

 

ơi đà lạt và những chiều anh đến

phố trên cao chìm khuất dưới mây mù

để anh mộng một nẻo về chống chếnh

bên em và sương khói đã vào thu...

thung lũng hoa vàng

chiều ngang qua thung lũng gió

hoa vàng nở dọc đường đi

nghe nồng nàn hương hoa cỏ

trôi theo nỗi nhớ xuân thì

 

phải chăng em thu Đà Lạt

mà say tôi suốt một đời

môi nghiêng dã quỳ thơm ngát

sương mờ thả khói chơi vơi

 

hay là đồi Cù say ngủ

cho tôi mơ giấc thu rồi

liêu xiêu một trời mây phủ

có người ngồi hái sương rơi

 

dã quỳ thơm nồng hơi thở

chân trời đổ bóng hoàng hôn

Đà Lạt ơi tràn nỗi nhớ

trong sương trôi lạnh buốt hồn

 

ai về qua thung lũng hẹn

bâng khuâng chiều kín nỗi niềm

hái giùm tôi vàng hoa nắng

bên trời giấu những niềm riêng...

 

nguyễn minh phúc

 

Các bài khác:
· "NGƯỜI DỆT ƯỚC MƠ" ĐÃ VỀ CÕI XỨ TRẦM HƯƠNG!
· CHÙM THƠ ĐẶNG HIỂN
· NHÀ VĂN VÀ TÁC PHẨM: NHÀ THƠ TRẦN ĐĂNG KHOA
· 20.11 VÀ BÀI THƠ "BỤI PHẤN' NỔI TIẾNG CỦA ĐOÀN VỊ THƯỢNG
· CON GÁI NGUYỄN VỸ LẦN ĐẦU KỂ CHUYỆN VỀ CHA
· ĐOÀN LÊ- TÌNH NGƯỜI ĐA ĐOAN
· CÓ THỂ NÀO THƠ BẬT GỐC GIỮA HỒN ANH
· CHÙM THƠ TRỊNH CÔNG LỘC
· TẠP BÚT BẢO NINH
· VŨ NƯƠNG - NHÌN NHẬN VÀ SUY XÉT
· TIỂU LUẬN NHƯ MỘT THÚ VUI TRÀ ĐẠO
· THẦY ƠI !
· KIỂM DỊCH "LUẬN CHIÊN VĂN CHƯƠNG" QUYỂN 4 CỦA CHU GIANG
· TÌNH BẠN PHÙNG QUÁN - PHÙNG CUNG
· THẾ GIỚI “CON RỐI” TRONG THƠ NGUYỄN ĐỨC TÙNG
· "HAI ĐỨA TRẺ" - TỪ MỘT CÁCH ĐỌC KHÁC
· CON ĐƯỜNG CỦA CÁI ĐẸP VÀ TÌNH YÊU CON NGƯỜI
· HAI BÀI THƠ RƯỢU CỦA TẦN HOÀI DẠ VŨ
· VĨNH BIỆT NHÀ THƠ KIÊN GIANG
· CHUÔNG NHÀ THỜ KHÓC ĐƯA NGƯỜI NGÀN THU…

 

  
Gia đình Bích Khê