DIỄN ĐÀN VĂN NGHỆ
 
CHÙM THƠ NGUYỄN MINH PHÚC

 

Viết cho Chí Phèo

 

Vất cha cái mớ sự đời

Gỡ ra rồi buộc , nắm rồi lại buông

Cõi tình trăm thứ tuồn luôn

Mắc chi gỏ mõ rung chuông thều thào

 

Vàng còn tuổi thấp tuổi cao

Nạ dòng có lứa mưa rào có cơn

Đàn ông ai chẳng khoái đờn

Đờn nào hay nhất sao hơn ...đờn bà

 

Ngồi mà tích tịch tình ta

Bờ đê trăng sáng thịt da em nầy

Sống mà không tí đưa cay

Chết ra ma lại thèm say men nồng

 

Nở ơi em cứ tồng ngồng

Ôm em ta lộn mấy vòng lông bông

Bớ làng nước thấy gì không

Ra đây xem tớ chổng mông... lộn vòng

 

Đời cho em được tấm chồng

Dở hơi nát rượu nghênh ngông khát tình

Làng nầy hàng tá gái xinh

Sao ta chỉ thích trộm nhìn riêng em

 

Nở ơi thế sự cũ mèm

Vàng mười còn lại ngực mềm vú em

Cớ chi trăng sáng phát thèm

Lại không yêu... lại không tìm đến nhau

 

Từ giờ cho đến ngàn sau

Tình yêu vẫn cứ đượm màu thế gian

Riêng ta còn chút hơi tàn

Cũng xin nốc cạn

trăng vàng với em...

 

                        Nguyễn Minh Phúc

 

nầy em anh đã già rồi

 

sáng nay tóc nhiều sợi bạc

hóa ra anh đã già rồi

nhìn lên trời cao ngơ ngác

hỏi đời - đời đã xa trôi

 

tháng năm tên bay ngựa chạy

thời gian thúc vó câu dồn

ngủ vùi một đêm thức dậy

đã tràn sương khói hoàng hôn

 

tóc bạc da mồi mờ mắt

chân đi chực khuỵu trên đường

một đời thơ anh chợt tắt

hỏi làm sao khỏi tơ vương

 

đã qua ngàn lần ảo vọng

bóng ai hư ảo trong chiều

chắp tay dưới trời đại mộng

nghe sầu buốt dấu cô liêu

 

về chơi với ngày vô trú

thênh thang mây trắng ngang trời

đêm khuya sầu ôm giấc ngủ

một mình một bóng chơi vơi

 

em ơi anh giờ bạc áo

chiếu chăn đau vội chỗ nằm

lăn qua một trời hư ảo

chợt nghe đời buồn trăm năm

 

em ơi anh giờ yếu đuối

quờ tay níu bóng cuộc tình

đâu hay anh hoài đeo đuổi

mây trời trôi dạt lênh đênh

 

em ơi anh giờ quỵ ngã

dốc đời nhiều quá tai ương

đã nghe giữa chiều tàn tạ

găm mảnh hồn trăm vết thương

 

thôi anh tuổi già xế bóng

tháng năm qua với muôn trùng

có lần nào trong giấc mộng

em còn thầm nhớ anh không...

 

nguyễn minh phúc

gửi chút sương mù

 

gửi em một chút sương mù

hiên trời Đà Lạt mùa thu gió lùa

lưng đồi khói đổ chiều mưa

ngồi rưng rức nhớ cuối mùa mây trôi

 

gửi chiều Đà Lạt chơi vơi

mi mo sa thắm dốc đồi hoa rơi

mốt mai đi hết kiếp người

trong tôi còn thắp một trời mộng mơ

 

gửi em lại những trang thơ

cầm câu lục bát tôi chờ đợi em

từ cơn mưa nhỏ êm đềm

sao quên Đà Lạt vàng nghiêng dốc đồi

 

gửi luôn em những nụ cười

ngàn thông và gió và lời chia phôi

nhỡ mai tôi tuổi cuối đời

vẫn còn mơ một chân trời sương giăng...

 

nguyễn minh phúc

đà lạt tháng chín 2017

 

lặng nghe tiếng núi

 

về với núi anh nghe thầm tiếng núi

gọi đời anh trong hun hút mưa dài

dã quỳ thắm theo chân mờ cát bụi

cao nguyên chiều một vạt nắng vừa phai

 

bên dốc núi cao vời hơi gió thở

vắt mây chiều rưng rức một niềm riêng

anh tìm chút hương tình trên đỉnh nhớ

từ môi em lộng lẫy nhụy tinh tuyền

 

mây trắng quá cho hồn vừa xanh mộng

thơm suốt chiều một đóa đẫm hương em

cứ ngỡ nắng mang theo tràn gió lộng

anh bâng khuâng ngồi nhớ giọt môi mềm

 

núi ơi núi anh sẽ về đây nữa

dù mai sau tình heo hút lưng đèo

môi em gái chao đời anh nghiêng ngửa

nên dạt dào nỗi nhớ cứ mang theo...

 

nguyễn minh phúc

 

Các bài khác:
· HÈN ĐẠI NHÂN
· TRONG HỒN NGƯỜI CÒN TIẾNG NÓI NÀO KHÔNG?
· NGUYỄN VỸ: MỘT KỶ NIỆM VỚI NHÀ BÁO HỒNG TIÊU
· HOÀNG HƯNG, NGƯỜI VỀ
· NGUYỄN VỸ
· SỰ IM LẶNG CỦA CHA TÔI, TIẾNG LÒNG THỐT LÊN TỪ BAO DUNG VÀ HÒA HỢP
· VỀ MỘT BÀI TRONG QUYỂN "THI NHÂN VIỆT NAM"
· LỊCH SỬ, VĂN CHƯƠNG VÀ CÕI NGƯỜI
· HOÀNG ĐĂNG KHOA VÀ CUỘC PHIÊU LƯU CỦA NHỮNG CÁCH ĐỌC
· CHÙM THƠ NGUYỄN THANH HẢI
· TÍNH PHI NHÂN MỘT HƯỚNG TIẾP CẬN HIỆN THỰC VÀ CON NGƯỜI TRONG MỘT SỐ TIỂU THUYẾT VIỆT NAM ĐƯƠNG ĐẠI
· TAO ĐÀN BẠCH NGA CỦA NGUYỄN VỸ
· TÂY TIẾN ĐOÀN BINH KHÔNG MỌC TÓC
· NGUYỄN VỸ VỚI THƠ VÀ BÁO
· CHÙM THƠ LÊ THANH HÙNG
· THÂN OAN CHO DỊCH GIẢ PHAN KHÔI
· "KHẮC KHOẢI LÒNG" THƠ TÔ THÙY YÊN
· VỀ THĂM GHỀNH YẾN
· CÃI NGUYỄN VỸ HỘ HOÀI THANH
· CHÙM THƠ NGUYỄN ĐỨC MẬU

 

  
Gia đình Bích Khê