DIỄN ĐÀN VĂN NGHỆ
 
NHÀ THƠ THANH TÙNG CỦA “THỜI HOA ĐỎ” VỪA QUA ĐỜI

Theo tin từ Hội Nhà văn TP. HCM cho biết, nhà thơ Thanh Tùng của một “Thời hoa đỏ” vừa qua đời. Nhà thơ Thanh Tùng tên thật là Doãn Tùng, sinh ngày 7.11.1935 tại làng Cầu Gia, xã Gia Hoà, huyện Mỹ Lộc, tỉnh Nam Định, lớn lên làm công nhân ở Hải Phòng, có thời gian gắn bó với Hà Nội. Cuối đời ông hành phương Nam, sống và sáng tác tại Thành phố Hồ Chí Minh.

                                                        Nhà thơ Thanh Tùng

Thanh Tùng là nhà thơ tiêu biểu xuất thân từ công nhân, tác giả những bài thơ nổi tiếng được phổ nhạc, đặc biệt là Thời hoa đỏ. Năm 1997, ông được Hội Nhà văn Việt Nam cử sang Hy Lạp đại diện giao lưu, đọc thơ với đại biểu các nước khác. Sau khi in chung một số tập thơ, mãi đến năm 2001 nhà thơ Thanh Tùng mới có tập thơ in riêng đầu tiên là Thời hoa đỏ, được tái bản năm 2016. Tập thơ này cũng đã được trao Giải thưởng Hội Nhà văn Việt Nam năm 2002.

Vì tuổi cao sức yếu lại lâm trọng bệnh, nhà thơ Thanh Tùng đã qua đời vào lúc 21g30 ngày 12.9.2017 (nhằm 21.7 năm Đinh Dậu) tại Thành phố Hồ Chí Minh, hưởng thọ 83 tuổi. Linh cữu nhà thơ Thanh Tùng được quàn tại Nhà tang lễ Thành phố Hồ Chí Minh (25 Lê Quý Đôn, quận 3); lễ viếng bắt đầu từ lúc 10g sáng ngày 13.9; lễ động quan vào lúc 12g ngày 15.9 (nhằm 24.7 âm lịch); sau đó thi hài ông sẽ được đưa đi an táng tại Nghĩa trang Hoa viên Bình Dương. VANVN.NET xin gửi lời chia buồn sâu sắc tới gia đình nhà thơ Thanh Tùng và các bạn hữu văn chương.

                                                                                   V.C

xin trân trọng giới thiệu chùm thơ của nhà thơ Thanh Tùng và bài thơ "Nhà thơ áp tải" của nhà thơ Trần Nhuận Minh viết tặng nhà thơ Thanh Tùng năm 1986 

 

THANH TÙNG

 

THỜI HOA ĐỎ

 

Dưới màu hoa như lửa cháy khát khao 
Anh nắm tay em bước dọc con đường vắng 
Chỉ có tiếng ve sôi chẳng cho trưa hè yên tĩnh 
Chẳng chịu cho lòng ta yên 
Anh mải mê về một màu mây xa 
Về cánh buồm bay qua ô cửa nhỏ 
Về cái vẻ thần kỳ của ngày xưa 
Em hát một câu thơ cũ 
Cái say mê một thời thiếu nữ 
Mỗi mùa hoa đỏ về 
Hoa như mưa rơi rơi 
Cánh mỏng manh tan tác đỏ tươi 
Như máu ứa một thời trai trẻ 
Hoa như mưa rơi rơi 
Như tháng ngày xưa ta dại khờ 
Ta nhìn sâu vào mắt nhau 
Mà thấy lòng đau xót 
Trong câu thơ của em 
Anh không có mặt 
Câu thơ hát về một thời yêu đương tha thiết 
Anh đâu buồn mà chỉ tiếc 
Em không đi hết những ngày đắm say 
Hoa cứ rơi ồn ào như tuổi trẻ 
Không cho ai có thể lạnh tanh 
Hoa đặt vào lòng chúng ta một vệt đỏ 
Như vết xước của trái tim 
Sau bài hát rồi em lặng im 
Cái lặng im rực màu hoa đỏ 
Anh biết mình vô nghĩa đi bên em 
Sau bài hát rồi em như thể 
Em của thời hoa đỏ ngày xưa 
Sau bài hát rồi anh cũng thế 
Anh của thời trai trẻ ngày xưa.


(Bài thơ này đã được nhạc sĩ Nguyễn Đình Bảng phổ nhạc thành bài hát cùng tên)

 

 

 

 

NGƯỜI VỀ

 

Nắng nghẹn mình đầu ngõ

Quả đeo buồn lưng cây

Người về như khách lạ

Ngỡ ngàng đầy hai tay

 

Một năm nắng chưa úa

Một năm gió chưa già

Lá vẫn đầy sân hẹp

Sao ta chẳng còn ta?

 

Chân leo dốc Trường Sơn

Giờ mỏi giữa sân nhà

Muốn lăn vào lòng mẹ

Như những ngày còn thơ

 

Tiếng mẹ run như sóng

Tiếng mẹ mềm như tơ

Mẹ cười hay mẹ khóc

Chỉ thấy mắt ta mờ

 

 

THẤT TÌNH

 

Em để lại trong tim tôi một mũi dao

Thi thoảng lại nhấn sâu thêm một chút

Tôi mang nó suốt đời,

Còn em thì không biết

 

Những mùa thu ướt máu vẫn đi về

Bây giờ mọi thứ thuốc đều vô hiệu

Tôi chữa bằng rượu thôi

Hết rượu,

Tôi uống cả mùa thu

Cả những chiều đông lướt thướt

Xong, lại tự nhấn sâu thêm chút nữa

Mũi dao ngày xưa

Nhưng có sao,

Khi trái tim tôi cũng thành bình rượu

Cả mũi dao ngày xưa

Cũng phải say mềm.

 

THANH TÙNG

 

BÀI THƠ CỦA NHÀ THƠ TRẦN NHUẬN MINH VIẾT VỀ NHÀ THƠ THANH TÙNG

Trần Nhuận Minh

NHÀ THƠ ÁP TẢI
(Tặng nhà thơ Thanh Tùng)
 

Bạn từ Hải Phòng sang
Toả đầy sân mùi biển
Nói đủ mọi thứ chuyện
Tay vung hai phía trời
Bạn làm nghề áp tải
Đường bộ và đường sông
Thỉnh thoảng lại gặp cướp
Còn trộm thì... mênh mông
Đất nước có một thời
Kẻ gian nhiều như nấm
Không ngờ một nhà thơ
Lại sống bằng nắm đấm
Đã từng cho một "chưởng"
Những thằng đến "mổ" hàng
Cũng từng bị nó đánh
Thuốc xoa vài ba thang
Đã từng uống chè vặt
Đói đến vàng mắt ra
Cũng từng ngày hai bữa
"Thả phanh" nhai thịt gà
Tải hàng không được mất
Đêm đêm thức cùng sao
Thơ trong đầu nổi loạn
Mà chẳng nên bài nào
Bạn "choảng" liền một mạch
Bọn sống chỉ vì tiền
Đứa viết gì cũng giả
Lại được đài, báo khen
Khi buồn đừng uống rượu
Lúc vui chớ lắm lời
Bạn rằng: Tao chấp tất
Miễn hàng đưa đến nơi
- Hãy áp tải sự thật
Đến những bến cuối cùng!
Chai rượu ngang dốc ngược
Đứng cùng trời
Uống chung ...
         Bồ Hòn, thu 1986

Nguồn: vanvn.net, 13/9/2017

 

Các bài khác:
· CÁT VÀ THƠ
· HOÀNG CẦM VÀ CUỘC TRÒ CHUYỆN CUỐI CÙNG VỀ THƠ TRẺ ĐƯƠNG ĐẠI
· CHÙM THƠ NGUYỄN MINH PHÚC
· GIÁ TRỊ CỦA VĂN HỌC ĐẠI CHÚNG TRONG CẤU TRÚC VĂN HÓA ĐƯƠNG ĐẠI
· CHÙM THƠ CỦA NP PHAN
· TIẾNG NÓI ĐA ÂM VỀ THÂN PHẬN CON NGƯỜI
· ĐẤY CÓ PHẢI LÀ THƠ TÙ MÙ... BÍ HIỂM?
· CHÙM THƠ NGUYỄN HỮU PHÚ
· TƯỞNG NHỚ NHÀ THƠ VÕ THANH AN
· CHÙM THƠ PHÙNG TRUNG TẬP
· NGUYỄN THY PHƯƠNG - THẦM LẶNG DUYÊN QUÊ VÀ LÓE SÁNG MỘT NỖI NIỀM TRIẾT LÝ
· NGUYỄN GIÚP - MỘT DÒNG SÔNG THƠ
· THÂM TÂM VÀ SỰ THẬT VỀ T.T.K.H
· CHÙM THƠ TRƯƠNG ĐÌNH PHƯỢNG
· NGUYỄN ANH NÔNG - THƠ NGAY Ở TRÁI TIM MÌNH
· VÀI SUY NGHĨ VỀ LỤC BÁT NGUYỄN BÍNH
· HỮU LOAN - NẾU CHIỀU MƯA MỘT CÂY ĐÀN GHI TA
· CHẾ LAN VIÊN - NGỌN THÁP THI CA HIỆN ĐẠI
· THƠ VÀ MỘT TÊN ĐẤT, THƠ VỚI MỘT CON SỐ
· CHÙM THƠ CỦA MÃ LAM

 

  
Gia đình Bích Khê