DIỄN ĐÀN VĂN NGHỆ
 
CHÙM THƠ LÊ THANH HÙNG

Nổi niềm

... “Có ai đó, khi đời xế bóng

Sẽ hờn ghen, với ảnh chính mình xưa” ...

                                                Simonov

Không có ai đúng và không ai sai

Chỉ là ta không còn chung suy nghĩ

Thì có bao nhiêu hàm ngôn, hoa mỹ

Cũng đổ trôi theo biển rộng, sông dài

                       *

Cơ hội khép dần, vòng đời chật hẹp

Khắc khoải u hoài, lần lữa giêng hai

Cái mới lạ, chắc gì đâu là đẹp

Sắc màu, rồi năm tháng cũng tàn phai

                       *

Phong sương nào, mòn vẹt một đời trai

Bổng nhiên gặp  “đồng hương” nơi xứ lạ

Xao động ngày xưa, một thời hoa lá

Ầm ỉ mơ trôi, choáng ngợp nắng mai ...

                       *

Chiều vỡ toang, lối mòn treo dĩ vãng

Thời gian nào, rơi lược giắt, trâm cài ?

Dựa lưng trời, xanh một màu bảng lãng

Nghe tiếng hoàng hôn, vóng vót  bên tai

                        *

Tuổi xuân chín bên kia bờ ảo vọng

Nuối tiếc hoa niên, ray rứt đêm dài

Trôi vòng sống,  cuốn thời gian mở đóng

Cho nỗi hoài hương, ngơ ngác miệt mài

                                                   IX/15

 

 

Nghe em hát, bài tình ca ngày cũ

Con sóng chạy, bên bờ sông ngập mặn

Cá biển vô tình, bơi lạc bến xa

Tiếng em hát, đưa chiều qua kẻ nắng

Rụt rè rơi trên áo váy nuột nà

                      *

Anh lang thang trên bến đời bươn bả

Thấy tiếng gió khua, trong nắng dật dờ

Lay góc phố, một đoạn tình chấp vá

Rớt bên đường, đờ đẫn một câu thơ

                      *

Nghe em hát, bài tình ca ngày cũ

Biết trôi xa điều may rủi, dại khờ

Còn không em? Một chuyện tình ẩn dụ

Trong nốt nhạc trầm, ngân lịm bơ vơ

                      *

Anh cứ đến, biết dù sao đi nữa

Còn nửa câu thơ bỏ dỡ hôm nào

Bao năm tháng cứ chần chừ lần lựa

Rớt đâu tình trong dấu nắng chênh chao

                      *

Em còn đó, bên góc tình dang dỡ

Cuốn quýt vội vàng, đằm thắm nhặt thưa

Dấu nỗi buồn và niềm vui, tránh trớ

Òa vỡ chiều, bùng nổ một ngày xưa ...

                                      V/16

  

 

Đêm góa phụ

Đêm cuống quýt

Đong tình chật hẹp

Vội vàng

Run

Rung giấc mơ hoa

Nghe xa vắng

Mảnh đời cắt ghép

Xuân thì

Thôi

Trắng giấc nhạt nhòa ...

          Lê Thanh Hùng

UBMTTQ huyện Bắc Bình, Bình Thuận

 

Các bài khác:
· TRỞ LẠI VỚI THẠCH LAM
· QUAN NIỆM NGHỆ THUẬT VÀ "TRIẾT LÝ SÁNG TÁC" CỦA EDGAR ALLAN POE
· CHÙM THƠ CỦA NHÀ THƠ VŨ QUẦN PHƯƠNG
· VỀ SỰ PHÂN BIỆT THI PHÁP HỌC VÀ LÝ LUẬN VĂN HỌC
· VĂN HÓA-VĂN NGHỆ TRONG TÌNH YÊU VÀ TẦM NHÌN CỦA ĐẠI TƯỚNG NGUYỄN CHÍ THANH
· CHÙM THƠ NHIỀU TÁC GIẢ
· KỶ NIỆM GẶP THI SĨ "ĐIÊN" BÙI GIÁNG
· TRONG VÒNG XOÁY CỦA CHIẾN TRANH
· CHÙM THƠ MAI THANH TỊNH
· MỘT LẦN GẶP NHÀ THƠ HỮU LOAN
· HÌNH THỨC VÀ Ý NGHĨA CỦA HÌNH THỨC TRONG SÁNG TẠO NGHỆ THUẬT
· LÊ ANH XUÂN - NHƯ NẮNG CHỞ PHÙ SA
· CHÙM THƠ NGUYỄN ĐĂNG KHƯƠNG
· “HỒN TỬ SĨ”-KHÚC NHẠC TRI ÂN VÀ TƯỞNG NIỆM
· PHAN THỊ THANH NHÀN VẪN YÊU Ở TUỔI U70
· TRƯỜNG CA “CHIẾN TRANH MANG GƯƠNG MẶT ĐÀN BÀ”
· CHÙM THƠ LÊ THANH HÙNG
· THANH THẢO - TÔI CHÀO ĐẤT NƯỚC TÔI
· CHÙM THƠ ĐỖ TẤN ĐẠT
· LÊ HUY QUANG VÀ NHỮNG VẦN THƠ "PHẢI KHÁC"

 

  
Gia đình Bích Khê