DIỄN ĐÀN VĂN NGHỆ
 
CHỞ BA DẠO PHỐ

Bùi Thanh Xuân

 
 

 

Tại sao không nghĩ ra chuyện này nhỉ, mùa hè thật tuyệt, sao không một lần chở người đi dạo phố

Khá lâu rồi, vài năm hay vài chục năm hay chưa một lần làm cái việc dìu Ba lên chiếc xe máy, nghe hơi ấm phụ tử phía sau lưng

Hồi nhỏ, trong ba anh em trai, có lẽ tôi là đứa con được Ba chở đi trên chiếc Mobylette màu xanh nhạt nhiều nhất. Ông bận rộn với công việc ở xa, thỉnh thoảng mới về. Mỗi kỳ nghỉ của Ba, tôi được đi khắp nơi, được ung dung kéo chiếc ghế cao hơn người trong một quán phở bắc, được vùi trong cát biển, lặn ngụp sặc nước chỉ cao tới mắt cá. Không có quê để về, ông lại chở tôi đến vùng ven, ruộng lúa vàng ươm, cò trắng bay lượn và lần đầu tiên ngỡ ngàng nhìn thấy con trâu khổng lồ kéo theo chiếc bừa trên bãi ruộng khô

Ba tôi tuốt nắm lúa vàng trên tay, xòe ra cho tôi thấy và giải thích hạt cơm ăn hằng ngày từ đâu mà có, sự khổ nhọc của người nông dân làm ra hạt gạo cho chúng ta ăn. Ông dặn dò khi ăn đừng để rơi vãi hoặc cơm còn sót lại trong chén

Không dễ thực hiện lời Ba dặn nhưng tôi không quên

Mười lăm tuổi tôi đã ra đi, đi miết, rời xa ngôi nhà của mình. Khi trở về thì Ba đã già yếu, không còn cơ hội đi đây đó nữa

Bận rộn với công việc của mình rồi chuyện gia đình vợ con, cơm áo gạo tiền, mãi mê kiếm thật nhiều tiền, tôi quên mất chuyện ngày cũ còn thơ, quên cậu ru của Mẹ, lời dặn dò của Ba, không để tâm chuyện khi người ta già đi là lúc trẻ lại, thèm nghe câu âu yếm, cử chỉ vuốt ve. Thèm được có người thân yêu bên cạnh để không phải sợ hãi, cô đơn. Thèm được những món quà tặng, những món ăn dù ăn không nhiều. Người già khát khao đủ thứ, họ ngày càng lui về tuổi thơ mà, những khát khao tình cảm được chìu chuộng, quan tâm, được lẫy hờn than thở

Phụng dưỡng Cha Mẹ bằng đồng tiên nhưng lại không quan tâm đến chuyện ngồi thật gần bên Ba, không hiểu rằng người già không cần nhiều tiền

Tại sao không thử một lần dìu người lên chiếc xe Mobylette màu xanh nhạt, nghe hơi ấm từ vòng tay ôm chặt mình. Như lúc nhỏ sung sướng nhìn hàng cây bên đường chạy lùi về phía sau. Nhất định vậy, hôm nay sẽ về chở Ba đi ra phố

À, cũng chỉ là mơ thôi, chỉ là ray rứt, tiếc và hối hận

Cơ hội không còn, tháng nữa là giổ lần 42, chỉ có những món chay. Mẹ dặn phải cúng như vậy

Khi người ta già, người ta thấy mình trẻ lại và người ta nhớ nhiều chuyện

Khi người ta già người ta hay trách mấy đứa con vô tâm nhưng người ta lại ân hận về những chuyện chưa hoặc không làm được

Hãy thử một lần chở Ba ra phố, tại sao không ?

Mơ thôi, chiều nhớ về với mẹ, thủ thỉ chuyện đông, tây, viết tiếp truyện ngắn dỡ

 

Bùi Thanh Xuân
Nguồn: vanchuongviet.org, 14/6/2017
 

Các bài khác:
· THƠ CẤU TRÚC LẠI TÔI
· CHÙM THƠ NGUYỄN MINH PHÚC
· CUỘC VUÔNG TRÒN - BÀI TOÁN NHÂN SINH
· ẤN TƯỢNG LÊ HUY QUANG
· CHÙM THƠ CỦA TRẦN THỊ CỔ TÍCH
· TRẦN MẠNH HẢO - MÌNH ANH TRONG MỘT THẾ GIỚI
· NGUYỄN KHẮC PHỤC VÀ DI SẢN VĂN CHƯƠNG
· TRANG THƠ CỦA CÁC TÁC GIẢ TRẺ
· VIỆT PHƯƠNG, MỘT MẢNH KÝ ỨC VIỆT NAM
· AI LÀ NGƯỜI ĐẦU TIÊN LÀM CHO SÂN GA “TRỞ THÀNH MỘT HÌNH TƯỢNG VĂN HỌC…”?
· CHIỀU TRÊN SÔNG QUÊ
· CÓ QUYỀN KHÁT VỌNG VỀ DỰ HƯỚNG TỒN TẠI VÀ PHÁT TRIỂN CỦA CÁC TRÀO LƯU VĂN HỌC MỚI
· THU BỒN: CHIM CH’RAO, ĐẤT BAZAN VÀ LỬA
· TRANG THƠ LÊ THANH HÙNG
· NHỚ NGƯỜI LÃNG TỬ XỨ ĐOÀI
· CHÙM THƠ CỦA TRẦN DUY TRUNG
· THỜI HIỆN TẠI CỦA NHỮNG NHÀ THƠ TRẺ
· CHÙM THƠ TRỊNH CÔNG LỘC
· MỘ ĐẠI THI HÀO NGUYỄN DU
· GILGAMESH-THIÊN SỬ THI ĐẦU TIÊN CỦA NHÂN LOẠI

 

  
Gia đình Bích Khê