DIỄN ĐÀN VĂN NGHỆ
 
TRANG THƠ CỦA CÁC TÁC GIẢ TRẺ

 

Đang bắt đầu có hai mặt trăng/ Trên bầu trời trong thế giới của em/Em vẫn thường có anh/Nhưng hai mặt trăng tròn sáng và lạnh vô cùng/Giữa đêm của em và anh/Hai mặt trăng đang đùa giỡn trong bóng tối

GIỚI THIỆU TRANG THƠ CỦA CÁC TÁC GIẢ TRẺ (1)

 

ĐÀO QUỐC MINH

Búp bê nhựa

 

sáng sáng

một người đàn bà

xõa mái tóc trắng

địu con búp bê nhựa

lạc lõng những sân ga

không người...

đêm đêm đoàn tàu

đến và đi không người...

người đàn bà vuốt mắt

con búp bê

bằng một lời ru

trắng xóa

 

Bức tường đổ nát

 

bức tường đổ nát

đã nhiều năm... không còn

thấy từng đoàn quân

đi dưới ánh trăng

và những lời ru bên nấm mộ...

chỉ còn một đứa bé một

mình ngồi trên đống

gạch mọc đầy cỏ lạ mải

mê thổi tù và gọi

mặt trời lên...

 

Những chiếc thúng trống không

 

hơi thở nồng nàn tháng sáu đã

đẩy thuyền ra khơi, trên dải cát cánh hải

âu mang thời gian uể oải,

ngọn núi kia như ông lão gục đầu

quỳ trước biển, đã ngàn năm

áo xô trắng lưng trời, đêm trở về lấp đầy

trái tim tôi những giấc mơ

như kho tàng vô giá, bóng tối

trở về giấu kín cuộc đời tôi... trên

bờ cát, giọt hằng tinh trong

xanh, dấu vết bình yên của một người ôm

hương thơm tàn lụi... đàn

hải âu bay theo lời em hát, đêm

rơi tung toé những

chiếc thúng trống không...

 

Cô bé ăn mày

 

Cô bé ăn mày

hơi thở buồn như

cơn gió cuối

mùa thu đã thổi tắt

biết bao nhiêu mặt trời

chiều vàng vọt

đêm đêm từng linh

hồn sâm cầm

hồ tây tung cánh

vụt bay về chân trời...

 

Con lật đật nhựa

 

một người đàn ông

vẫn đẩy chiếc xe tạp hóa

qua những chung cư

không giàu có hơn

cũng không nghèo khó hơn

mỗi ngày. lượm về

con lật đật có đôi mắt

bằng nhựa màu đỏ

xếp đầy những tuổi thơ...

 

VÕ QUANG NHỰT

Cây lúa

 

 

Dòng sông chảy hiền hòa dưới chân con

Làn nước mát rưới vào chân cái ngọt lịm của phù sa

Mùa nước lũ giờ chỉ còn là xa xăm

Con cá linh khóc ròng trên cạn

Con cua chết trong hang sâu nước mặn

Cây điên điển phơi mình dưới nắng trưa

Mầm lúa xanh nhô ra trong mùi mặn đắng

 

Hạt gạo con đang ăn

Dẻo thơm

Ngào ngọt

Trong những hạt gạo con đang ăn,

biết bao nhiêu mồ hôi của bà con cô bác

Trên vị ngọt nơi đầu lưỡi,

biết bao nhiêu cây lúa phải gồng mình với nắng mưa

Để vị ngọt còn mãi

Để ấm no mong đợi của mọi nhà

 

Con lớn khôn rồi

Con sẽ biết yêu quý cây lúa

Con sẽ biết nâng niu từng hạt gạo trắng

Lỡ mai sau sông cạn đá mòn

Mùi thơm lúa sẽ theo con trọn cuộc đời.

 

Về quê

 

 

Cha tôi ra đồng khi con trâu đang ngủ, con gà vẫn chưa gáy

Mẹ tôi chụm ấm nước khi trời vẫn còn ướt sương

Cha tôi vất vả một nắng hai sương

cũng chỉ vì muốn tôi có tương lai bảo đảm

ấm nước mẹ nấu lúc nào cũng làm tôi ấm bụng...

 

Tôi đi tha hương cầu thực

Bỏ con trâu mỏi mắt đợi mong

Bỏ cánh đồng ngát thơ mùi lúa chín

Bỏ lại nét duyên dáng của cô gái Chăm trong chiếc khăn Ma-tơ-ra

Bỏ lại dáng vóc gầy gò của cha

Bỏ lại chén nước đã nguội của mẹ

 

Tôi trở về quê trong một buổi sáng trời giá lạnh

Nhưng sao nghe vẫn ấm lòng

Bông hoa dại tỏa hương quen thuộc bên đường

Hạt bụi reo mừng trên bàn chân tôi

 

Tới nhà,

Thấy con trâu đang nhai cỏ

Thấy nụ cười của cha

Bỗng muốn nghe giọng nói của cha

Bỗng muốn nhấp một ngụm nước nóng của mẹ

Dù cảm thấy bàn chân đã mỏi.

 

Lục bình

 

 

Con đò sớm hôm đưa người qua sông

Chở biết bao nỗi lòng của người dân sông nước

Lục bình trôi lững lờ trên sông

Trôi về đâu giữa dòng sông vô định

Hình như có một thời

Người ta khóc cho phận mình lênh đênh, trôi nổi

Lục bình trôi vô tình nhưng hữu tình

Dòng người trôi hữu tình mà vô tình

 

Con đò đưa người qua sông lúc chiều tà

Mặt trời chìm dưới những đám lục bình

Ánh mắt trẻ thơ thấm buồn trên những chiếc xuồng

Trên trời mây xám xịt

 

Lục bình vẫn ngát xanh

Bất chợt sóng đánh mạnh

Lục bình dạt vào một bụi cây

Không trôi được nhưng lục bình vẫn xanh

 

Tôi biết cuộc sống không bao giờ như ý muốn...

 

Năm 2050

 

 

...Tôi bị tai biến

Tôi phải ngồi trên xe lăn để di chuyển

Bất tiện

Phiền hà

Khó chịu

Tôi thấy con gái tôi đang nhìn chăm chú vào cái điện thoại

Tôi khẽ kêu

Nhưng đôi nó đang đeo tai nghe

Nó không nghe tôi nói

Cái điện thoại nó đang sử dụng

Là loại hiện đại nhất

Tôi thở dài

Tôi nhìn thấy con trai tôi

Tôi khẽ kêu

Nhưng nó đang xem ti vi

Chiếc ti vi hiện đại nhất

Tôi thở dài

Tôi dùng hết sức lực để đẩy chiếc xe lăn đi tới

Tôi rời khỏi được cánh cổng tù túng

Tôi đi ra phố phường

Dòng người đang tấp nập trôi

Những ngôi nhà cao chọc trời

Những chiếc xe sang trọng

Biển người đang đi mà không ai thèm nhìn

Họ chỉ dán mắt vào điện thoại

Bất cẩn

Tôi bị ngã nhào xuống đất

Tay chân tôi không nghe lời tôi

Tôi nằm một chỗ bất động

Dòng người đi ngang nhưng không ai quan tâm đến ông già bị tai biến

Có một cơn gió thổi qua

Tôi thấy lạnh lạnh

Những đứa trẻ cũng không hiếu kỳ khi nhìn tôi té ngã

Chúng nó chỉ dán mắt vào điện thoại

Tôi cố gắng đứng dậy

Nhưng bất lực

Tôi bị bỏ rơi giữa một rừng người

Vô lý

Tôi chợt nhớ lại lúc xưa

Con người nói chuyện với nhau ân cần lắm

Con người luôn giúp đỡ nhau những lúc khó khăn

Có lẽ nào khi công nghệ càng phát triển

Con người ta lại đông cứng trái tim

 

Tôi nằm bơ vơ giữa hàng ngàn lạnh giá trái tim.

 

ĐÀM THUỲ DƯƠNG

 

Ở sân bay

 

chờ ngày đến ở sân bay Kuala Lumpur

 

 

chúng ta đã chờ mặt trời đến ở sân bay

nhiều nỗi buồn ngang nhiên qua lại

em gối đầu trên vai anh và chúng ta chẳng nói

người cứ đến rồi đi

 

trái đất rộng không anh?

chúng ta đã chờ mặt trời vô tận thời gian, mặt trời thường bận

như hôm nay, ánh sáng ở sân bay nhiều thương phiền nhiều ngơ ngại

lạ nhất từ khi em sinh ra

hình như mặt trời sợ bước đi hình như chúng ta im lặng

hình như anh biết chính xác bao nhiêu rộng bao nhiêu dài

mà không nói với em

 

chúng ta vẫn chờ ở sân bay

nơi mặt trời u hoài không bao giờ đi cũng không bao giờ đến

cũng như đêm cũng như ngày cũng như người cũng như mờ cũng như gian dối cũng như chia xa cũng như ngưng đọng

lúc nào cũng giống nhau

 

vậy mà chúng ta vẫn chờ vô tận của mặt trời, ở sân bay vô tận

anh chẳng bao giờ nói với em

thế giới rất dài

2016.

 

Bò Yak

 

Cao nguyên ấy là nơi tôi chưa từng đến. Tây Tạng.

 

 

Yak ơi ngủ đi

Dù trên đỉnh đồi máu đỏ còn lửa cháy

Yak im lặng, mình nghe im lặng

Bọn mình cùng nghe im lặng vì thanh âm đã mỏi nhừ

 

Yak ơi

Ngày mai khi bình minh vừa thong dong đến

Mình sẽ cùng nhau thăm cỏ xanh

Bình nguyên mênh mông vậy

Huyền minh mênh mông vậy

Mình và Yak cũng vô cùng mênh mông vậy

 

Yak ơi ngủ đi

Đêm nay thanh âm sẽ bao dung và im lặng trong cơn ngủ

Bọn mình cùng giả vờ chưa biết bạo tàn

Mình và Yak sẽ ôm lấy cỏ xanh

Bình minh nhân từ đến

 

Yak ơi

Đỉnh đồi máu đỏ rồi cũng tan trong bình minh hiền lương

Mình và Yak chỉ là ghét cay đắng bạo tàn gian dối

Bọn mình không dung túng mịt mờ thanh âm nữa

Ngày mai,

Mình và Yak sẽ cùng thăm bình nguyên

Và mênh mông cỏ xanh

2016

 

Hai mặt trăng

 

Đọc 1Q84 và Hirakumi

 

 

Đang bắt đầu có hai mặt trăng

Trên bầu trời trong thế giới của em

Em vẫn thường có anh

Nhưng hai mặt trăng tròn sáng và lạnh vô cùng

 

Giữa đêm của em và anh

Hai mặt trăng đang đùa giỡn trong bóng tối

Cùng nhau trượt cầu trượt, chơi đu quay trong công viên kỷ niệm của chúng ta

Chúng vừa hôn nhau

Cũng trên bãi cỏ của chúng ta

 

Em sở hữu hai mặt trăng trong thế giới của mình

Còn chúng lại nuốt trọn ký ức của em và anh

Bên nào đau hơn lạnh hơn sắc hơn và buốt giá hơn

Hay sự đảo ngược mới là thế giới thực

 

Thế giới ấy không có anh

Mặt trăng là duy nhất

2014

 

Trong ánh sáng u hoài

 

 

Thở đi đóa tường vi cũ

Tường rêu úa rất đàn bà và ngạt

Chẳng ai sống được

Thêm một ngày với mùa cứ lững chững đi qua tâm trí mơ mộng của bình thường

 

Cứ thở thêm đi đóa tường vi cũ

Vị tha chưa từng đến và đi

Sao bóng dáng vẫn hằn

Hay có sẵn

Cứ thở thêm

 

Rồi quên đi đóa tường vi cũ

Tường rêu úa rất đàn bà và ngạt

Tắt trong ánh sáng u hoài

Như tất cả rồi tắt đi

Cao cả nhất là kỷ niệm

Chẳng ai phán xét nổi quá khứ trong thân thể đau thương đang chảy dòng rêu úa ấy

Cứ thở thêm một lần thôi

 

Thở đi đóa tường vi cũ

Mai đã chết trong ánh sáng u hoài

31-05-2012

 

Ngôn ngữ của đại dương

 

 

Thì con cá nhỏ vừa nói đấy thôi

Đại dương đang tự vẫn

Bằng con chữ sai chính tả

 

Thì sẽ chết quỳ dưới câu nguyện ước

Bên đôi môi che vết nứt mặt trời

Nơi yêu nhất.

Thương nhất.

Nồng nhiệt nhất.

Cũng là nơi bỏng rát

Nhất.

 

Thì sẽ bên anh nơi Thượng đế cười khan

Chẳng có gì chia cắt được phát âm

Và tiếng người vô lối

 

Thì đại dương vừa thở khối nhạt nhòa

Ra san hô hóa đá

Cứ sống và để lại thanh âm khô nát

 

Thì sẽ yêu điên nơi không lời.

2012

 

Nguồn: Tạp chí Thơ HNV

 

Các bài khác:
· VIỆT PHƯƠNG, MỘT MẢNH KÝ ỨC VIỆT NAM
· AI LÀ NGƯỜI ĐẦU TIÊN LÀM CHO SÂN GA “TRỞ THÀNH MỘT HÌNH TƯỢNG VĂN HỌC…”?
· CHIỀU TRÊN SÔNG QUÊ
· CÓ QUYỀN KHÁT VỌNG VỀ DỰ HƯỚNG TỒN TẠI VÀ PHÁT TRIỂN CỦA CÁC TRÀO LƯU VĂN HỌC MỚI
· THU BỒN: CHIM CH’RAO, ĐẤT BAZAN VÀ LỬA
· TRANG THƠ LÊ THANH HÙNG
· NHỚ NGƯỜI LÃNG TỬ XỨ ĐOÀI
· CHÙM THƠ CỦA TRẦN DUY TRUNG
· THỜI HIỆN TẠI CỦA NHỮNG NHÀ THƠ TRẺ
· CHÙM THƠ TRỊNH CÔNG LỘC
· MỘ ĐẠI THI HÀO NGUYỄN DU
· GILGAMESH-THIÊN SỬ THI ĐẦU TIÊN CỦA NHÂN LOẠI
· CHÙM THƠ NGUYỄN THANH MỪNG
· XUÂN THIỀU - NGƯỜI LẶNG LẼ ĐỔI MỚI
· CHỦ NGHĨA DUY LÝ KỸ THUẬT VÀ SỰ KHỦNG HOẢNG CÁC GIÁ TRỊ NHÂN VĂN
· CHÙM THƠ NGUYỄN THÁNH NGÃ
· PHẠM SỸ SÁU - MỘT ĐỜI THƠ LÍNH
· CHÙM TRUYỆN NGẮN CỦA TỐNG NGỌC HÂN
· TRẦN NHƯƠNG KHÚC KHÍCH...
· CÔNG BỐ NHỮNG BỨC THƯ VỀ MỐI TÌNH THƠ CỦA NHÀ VĂN ERNEST HEMINGWAY

 

  
Gia đình Bích Khê