DIỄN ĐÀN VĂN NGHỆ
 
TRANG THƠ TỰ CHỌN CỦA NHÀ THƠ ANH NGỌC

 

Vanvn.net từ hôm nay bắt đầu mở chuyên mục trang thơ tự chọn của các nhà thơ hội viên Hội Nhà văn VN, nhằm mục đích giới thiệu với các bạn đọc yêu văn học những chùm thơ hay nhất, ưng ý nhất của mỗi tác giả trong hành trình sáng tạo của mình. Vanvn.net mong nhận được các trang thơ tự chọn của các nhà thơ (10-20 bài) kèm theo ảnh tác giả. Bài và thư trao đổi xin gửi về 2 địa chỉ sau: vov.khoa06@gmail.com - nguyenvietchien1952@gmail.com

                                                                       Nhà thơ Anh Ngọc (nguồn: Internet)

LỜI TÁC GIẢ:

 

          Tôi in bài thơ đầu tiên trên báo là vào năm 1964. Tính đến nay đã sắp tròn 50 năm. Số lượng thơ in không nhiều, chất lượng sáng tác càng không dám khẳng định là hay hay dở, nhưng tác giả tự thấy phần nào có thể mượn lời của X. Êxênhin để nói hộ về mình: “Tiểu sử của tôi nằm trong thơ của tôi” – Dĩ nhiên, đây chủ yếu là tiểu sử của tâm hồn, tức là tiến trình và những diễn biến của tư tưởng và tình cảm. Trong một dung lượng có hạn, tôi đã cố chọn những bài thơ của mình đã in rải rác từ  nhiều năm theo tinh thần trên đây. Hy vọng khi được đặt cạnh nhau trên cùng một trang báo, những bài thơ này sẽ nói được một điều gì với bạn đọc về thế giới tinh thần không thể nói là đơn giản của tác giả trong non nửa thế kỷ đầy biến động của đất nước và mỗi một con người Việt Nam. Trong Thơ Di Cảo,, Chế Lan Viên tự gọi mình là “Tượng thần Bayon bốn mặt, dấu đi ba…”, còn tôi, nếu cũng tự coi là một “Tượng thần Bayon bốn mặt” thì cả bốn đều được phơi ra trước mắt các bạn đọc thân mến, dù có thể chúng phơi ra không đều nhau…

                                                                                     A.N.

 

          HOA DÀNH

 

                   Tặng Lưu Quang Vũ

 

Cây hoa dành mọc trong vườn ta

Tự bao giờ không ai nhớ nữa

Sáng hôm nay bỗng vô cùng bỡ ngỡ

Bông hoa dành thơm trong vườn ta

 

Phút đầu tiên ta nhận ra hoa

Là lúc đất trời bối rối

Lòng xao xuyến trăm ngàn điều muốn nói

Trăm ngàn điều không thể nói ra

 

Soi vào hoa ta gặp lại chính hồn ta

Trong lửa khói đạn bom hay dưới lòng sâu địa đạo

Nơi nào cũng một màu trắng đó

Cũng một mùi hương như lạ lại như quen

 

Như đóa hoa dành đây ta nửa nhớ nửa quên

Từ những thuở tổ tiên ta theo nguồn sông lần ra hướng biển

Người đến đâu là hương hoa bay đến

Tổ quốc bấy giờ còn là bãi cỏ hoang

 

Những người di dân đi khai phá đất hoang

Đâu ngỡ tim mình hoa lại nở

Khi cô gái đầu tiên gặp chàng trai láng giềng bỗng cúi đầu xấu hổ

Một đóa hoa nói hộ biết bao thương

 

Hoa dành ơi hoa là tấm gương

Cho ta soi vào có phen còn ngượng ngập

Nhìn mặt mình mà mình không nhận được

Vết nhọ ngàn năm nô lệ xóa chưa xong

 

Ấy là khi ta yêu em cháy bỏng trong lòng

Lại vờ vĩnh lạnh lùng : ồ đùa chơi tý chút

Ấy là khi căm hờn lên ngùn ngụt

Ta lại mỉm cười rất đỗi có duyên

 

Hoa dành ơi hoa là nỗi hồn nhiên

Điều không thể nói lại là điều không thể dấu

Hoa trung thực như tình người đi chiến đấu

Quần áo ngụy trang nhưng tâm hồn không một bóng ngụy trang

 

Và hoa chính là thơ mãi mãi ngạc nhiên

Ngàn lần nở vẫn là lần thứ nhất

Cho ta bỗng run tay không dám ngắt

Bông hoa dành thơm trong vườn ta.

 

                                           4-1969

 

       KHOẢNG ĐẤT DƯỚI VÕNG

 

Có gì đâu một khoảng rừng con

Đất cằn cỗi mọc đầy gai góc

 

Có gì đâu một triền núi dốc

Võng bồng bềnh bên thấp bên cao

 

Một lối mòn sỏi đá. Có gì đâu

Một mảnh đất, một khoang trời thu nhỏ

Có lũ kiến tìm mồi trong cỏ

Bâng khuâng cánh bướm nhớ khu vườn

 

Ba ngàn đêm nằm võng ở Trường Sơn

Nào ai đã từng nhìn xuống

Nơi một lần ta về mắc võng

Đường hành quân gửi lại một giấc say

 

Mỗi đầu dây, võng nối một đầu cây

Cây trám, cây sung, cây nào không mọc lên từ đất

Ai biết được nơi nào ta nhớ nhất

Ngửa mặt lên đâu cũng gặp sao trời

 

Mùa xuân hoa trứng gà rơi

Ngọn lang rừng leo quanh cọc phụ (1)

Mùa thu hương vùi trong đất ủ

Bức tranh màu, lá ghép dưới lưng

 

Gặp cây chưa dễ gặp rừng

Cây cầm tay dắt ta về trước cửa

Ôi mảnh đất không quen mà nhớ

Một tiếng tò vò rủ rỉ trong tăng

 

 

 

Có thể nào quên những sáng lên đường

Tăng võng cuốn rồi đất bày trống trải

Chào ngọn cỏ cánh hoa rừng ở lại

Chốn tình cờ phút chốc hoá yêu thương

 

Ta lại lên đường từ một góc Trường Sơn.

 

                                      Tây Quảng Trị, 1972

 

(1) Cây cọc cắm thêm để giữ cho nước mưa không theo dây chảy vào võng.

 

     CHUYỆN NHỎ TRONG RỪNG

 

 

Anh chợt vung dao chém xuống

Một thân cây nhỏ dịu hiền

Đột ngột rơi đầy mặt đất

Những chùm hoa nhỏ không tên

 

Con đường phải đi, phải đến

Cột, xà, dây, sứ chờ anh

Mặt đất chừng như chảy máu

Bâng khuâng một chút không đành

 

Thế đó, làm sao khác được

Những cánh rừng và chiến tranh

Cho đến câu thơ anh viết

Nhiều khi bằng máu của mình

 

Bông hoa nằm trên mặt đất

Lặng im không nói một lời

Mỗi bước dây lên phía trước

Lát đầy những cánh hoa rơi.

 

                                      19-12-1986

 

                                               

          CHÂN DUNG TỰ HỌA

 

Người lính ấy là tôi

Mũ cối lấm lem đầy nhựa

Đường dây nắng cháy trên đầu

Lên dốc vừa leo vừa thở

 

Gương mặt không còn trẻ nữa

Tính nết lại chưa chịu già

Lưng áo bạc màu vác cột

Hai vai bên sứ bên xà

 

Bao nhiều đường đất đã qua

Mắt vàng, da xanh như lá

Nước suối chiêu với lương khô

Lập cập đứng lên lại ngã

 

Người lính ấy là tôi

Ra dây thường đi giật lùi (1)

Gặp khi sa hầm thụt suối

Ảnh con thì đội lên đầu

Thư vợ nhét vành mũ cối

 

Nhật ký dăm dòng viết vội

Buồn vui bút chẳng kịp ghi

Cảm xúc như mực bút bi

Khi thông, thường khi lại tắc

 

Có khi ngồi trên ngọn cột

Đời lính được lúc vi vu

Nhìn cây nhìn trời nhìn đất

Đàn dây gió rít ù ù

 

Cám ơn những ngày tháng ấy

Cho tôi làm lính đường dây

Lòng như vết chai bàn tay

Gian khổ dần dà cứng cáp

 

Đường dây vươn lên từng thước

Niềm vui sờ được bằng tay

Quảng Trị một-chín-bảy-hai

Hai vai bên xà bên sứ

Dép lốp đi trong đội ngũ

Có người lính ấy là tôi.

 

                             16-6-1985

-------              

(1) Động tác rải dây của lính thông tin.

 

 

KÝ ỨC  1972

     

          Tặng các chiến sĩ thông tin bạn tôi ở E 132, mặt trận Quảng Trị.

                   

Những người lính thông tin đang cúi rạp mình

Vác trên vai cuộn dây đồng nặng trĩu

 

Những người lính nghĩ gì không thể hiểu

Những bàn chân đang bấm đất run run

Những bàn tay bám cây cỏ leo lên

Âm thầm bước

Âm thầm nhìn

Âm thầm thở

Những gương mặt thoắt già rồi lại trẻ

Rồi lại già

Rồi nửa trẻ, nửa già

 

Họ cứ đi như từ thuở mới sinh ra

Vai đã gắn với cuộn dây nặng trĩu

Sau đỉnh núi kia

Lại là núi nữa

Sau rừng xanh

Lại tiếp đến rừng xanh

Những người lính thông tin vẫn cúi rạp mình

Đối thoại triền miên cùng mặt đất

Âm thầm nói

Âm thầm nghe

Âm thầm nghĩ

 

Sức lực một đời dồn xuỗng mỗi bước chân

Ký ức một đời sống lại mỗi bước chân

Khao khát một đời nóng bỏng mỗi bước chân ...

 

Có ai hay sau dáng dấp âm thầm

Mỗi người lính một đại dương nổi sóng

Và như thế, cuối cùng họ giống

Cuộn dây đồng họ mang ở trên vai .

 

                                                7 - 2000

     

       MẮC VÕNG Ở SÀI GÒN

 

Lần đầu về với Sài Gòn

Loay hoay tìm nơi mắc võng

Nhìn bốn bức tường nhẵn bóng

Thương tình chẳng nỡ đóng đinh

 

Suốt đêm nằm không trở mình

Hai đầu võng treo song cửa

Mơ màng nửa thức nửa ngủ

Bâng khuâng nửa phố nửa rừng

 

Ru anh như chiếu như giường

Đệm chăn đầu không bén gối

Trong mơ chợt nghe tiếng suối

Mở mắt quạt trần đang quay.

 

                   Sài Gòn, 3 - 5 - 1975

 

 

TRỜI ĐIỆN BIÊN MÂY TRẮNG

 

Trời Điện Biên mây trắng

Trắng như màu hoa ban

Màu áo cô gái Thái

Khuy bạc sáng hai hàng

 

Trời Điện Biên mây trắng

Trắng như màu cơm lam

Màu lững lờ khói bếp

Bay trên mái nhà sàn

 

Trời Điện Biên mây trắng

Trắng màu khói na pan

Màu khói bom, khói đạn

Đọng đến giờ chưa tan

 

Trời Điện Biên mây trắng

Màu những lá cờ hàng

Một chiều bay trắng đất

Trắng trời như khăn tang

 

Trời Điện Biên mây trắng

Màu mộ chí hàng hàng

Màu bạc đầu bạn cũ

Tìm nhau trong nghĩa trang

 

Trời Điện Biên mây trắng

Màu xương trắng đồi hoang

 

Trời Điện Biên mây trắng

Trắng hoa lau bạt ngàn ...

 

Trời Điện Biên mây trắng

Trời Điện Biên mây trắng

 

Trời Điện Biên mây trắng ...

                                                

                                 13-3-2004

          BÀI THƠ VỀ CHIẾC MŨ TRẮNG

 

Rất vô tình người quay lại nhìn tôi

Vành mũ trắng che nụ cười bỡ ngỡ

Chỉ thế thôi thoáng qua trên đường phố

Sao lòng tôi chợt bối rối lạ thường.

 

Người không quen, người cũng khách qua đường

Chưa gặp gỡ, người không hề hò hẹn

Gương mặt ấy và nụ cười tin mến

Người là ai, người đến tự phương nào.

 

Có phải người, tôi chờ đợi từ lâu

Trong những phút cô đơn, những giờ u ám

Không hy vọng, tình yêu, không bè bạn

Ngước mắt lên mong gặp một nụ cười.

 

Mong gặp một mặt người

Như ngọn lửa - một mặt người ấm áp

Như mặt suối - một mặt người trong suốt

Cho tôi soi vào không gợn chút âm mưu.

 

Một nỗi gì cao hơn cả tình yêu

Một nỗi gì còn sâu hơn tình bạn

Chiếc mũ nở một đài hoa màu trắng

Như nụ cười buổi sáng tặng cho tôi.

 

Cho tôi yên tâm bước giữa con người

Cứ thanh thản mà không cần cảnh giác

Để mỗi phút lòng buồn tôi sẽ nhắc :

Người ơi người, người có thực hay không ?

 

                                      8-8-1982

 

          VỊ TƯỚNG GIÀ

Những đối thủ của ông đã chết từ lâu

Bạn chiến đấu cũng chẳng ai còn nữa

Ông ngồi giữa thời gian vây bủa

Nghe hoàng hôn chầm chậm xuống quanh mình.

 

Bàn chân đi qua hai cuộc chiến tranh

Giờ chậm rãi lần theo dấu gậy

Đôi bàn tay nhăn nheo run rẩy

Đã từng gieo khủng khiếp xuống đầu thù.

 

Trong góc vườn mùa thu

Cây lá cũng như ông lặng lẽ

Tám mươi tuổi ông lại như đứa trẻ

Nở nụ cười ngơ ngác thơ ngây.

 

Ông ra đi

Và...

Ông đã về đây

Đời là cuộc hành trình khép kín

Giữa hai đầu điểm đi và điểm đến

Là một trời nhớ nhớ với quên quên.

 

Những vui buồn chưa kịp gọi thành tên

Cõi nhân thế mây bay và gió thổi

Bầy ngựa chiến đã chân chồn gối mỏi

Đi về miền cát bụi phía trời xa.

 

Ru giấc mơ của vị tướng già

Có tiếng khóc xen tiếng cười nức nở

Một chân ông đã đặt vào lịch sử

Một chân còn vương vấn với mùa thu.

 

                                      22-9-1994

 

VÔ DANH

Ngọn gió vô danh mê mải rong chơi

Con sóng vô danh vỗ phía chân trời

Dấu chân vô danh in rồi lại xóa