BÌNH THƠ BÍCH KHÊ
 
LÀNG TRONG THƠ HÀN MẶC TỬ, TẾ HANH, BÍCH KHÊ

                                                                                                           Trần Đăng

Mỗi nhà thơ đều có một nơi chôn nhau cắt rốn và họ yêu cái nơi mình bật tiếng khóc chào đời ấy theo cách của riêng họ. Hai nhà thơ lừng danh của miền quê núi Ấn sông Trà là Tế Hanh và Bích Khê cũng vậy. Khái niệm “làng” cứ đầy lên trong thơ hai ông như một món ngon giữa ngày giỗ Tết.

Làng- đơn vị hành chính đã bị xóa tên từ hơn nửa thế kỷ nay nhưng trong thơ của các thi sĩ thì làng vẫn róc rách chảy cùng thời gian. Không phải chỉ Bích Khê hay Tế Hanh, khái niệm về làng quê Việt mới được nhắc đến một cách đậm đặc qua các thi phẩm của họ mà ngay như Hàn Mặc Tử, một nhà thơ vẫn thường biểu đạt cảm xúc nội tại chứ ít khi “tả” mà khái niệm làng vẫn hiện lên thật ngộ nghĩnh, dù chỉ là một vài nét chấm phá nhân lúc “mùa xuân chín” trong ký ức của chàng thi sĩ xa quê: “Khách xa gặp lúc mùa xuân chín/ Lòng Trí bâng khuâng sực nhớ làng/ Chị ấy năm nay còn gánh thóc/ Dọc bờ sông trắng nắng chang chang” (Mùa xuân chín).

 

Bến sông Vực Hồng-Thu Xà, quê của nhà thơ Bích Khê. Ảnh: PHẠM ĐƯƠNG
Bến sông Vực Hồng-Thu Xà, quê của nhà thơ Bích Khê.