BÌNH THƠ BÍCH KHÊ
 
BÍCH KHÊ TRONG MÙA TRĂNG TƯỢNG TRƯNG

                                                                                                                   Trần Ngọc Tuấn

 

Thi sĩ dạo trong mùa trăng đầy hoa lá tượng trưng như chim tước nhẹ bay qua trong ngàn xuân ới ai êm luyến màu nhan sắc . Hồn thi sĩ lãng đãng bầu hương nhạc, phất phất gần như phất phất xa…

 

Trong không gian tơ , không gian tơ gợn sóng, chóang ngợp bởi trăng gây vàng , vàng gây lên sắc trắng, của hồn thu đi lạc ở trong mơ…Người cho ta một thanh gươm rất sắc, ta điên rồ…múa giữa áng bình minh ; thi sĩ tê mê gảy điệu Tỳ Bà : ô hay buồn vương cây ngô đồng, vàng rơi! vàng rơi ! thu mênh mông

 

Trước vẻ đẹp huyền diệu của giai nhân thi sĩ thốt lên : Nàng là tuyết hay da nàng tuyết điểm, nàng là hương hay nhan sắc lên hương ? Giai nhân bước đi như sông trăng chảy ngọc, tiếng ngọc mầu trăng quấn quít nường , phút giây người lộ mỏng như sương, Nường tan ra nhạc? – Tan ra nhạc! Khung trắng trời mây trắng lạ thường !  Giai nhân sống trên thế hệ , bóng thời gian phải  quỵ dưới chân nàng…

 

Trong đêm xuân thuần tuý và tượng trưng , nâng lên núm vú đồi thi sĩ tận hưởng sữa trăng nhi nhỉ giọt như một đặc ân của tạo hoá ban tặng ;   thi sĩ tận hưởng trong ngây ngất, đê mê : non xa trăng đã tròn đầy , em ơi để mặc lòng ngây lên  mùa ….

 

Trong nỗi ray rứt :đêm nay buồn lắm,gục bên giường…tỉnh ra thì thấy mình trong mộng, nửa mảnh trăng treo một mặt buồn ; trong nỗi cô đơn gần như tuyệt vọng :gõ bồn chẳng thấy ai tao khách , cách núi khôn tìm bóng cố nhân ; trong nỗi đau đớn : thân bệnh triền miên sầu quán khách… thân bệnh ngô vàng mưa lá rụng… Thi sĩ vẫn hướng về vầng trăng tượng trưng như một vị thần hộ mệnh : sau nghìn thu nữa trên trần thế, hồn vẫn về trong bóng nguyệt soi

 

Mùa lại qua mùa , rồi những mùa thu vô hạn thương , trở về dưới nguyệt chập chờn hương , mùa thu ám ảnh nhà thi sĩ, muốn thổi tiêu vàng giữa khói sương…Trong nỗi buồn thanh tịnh, thi sĩ dự báo về nấm mộ mình : Đầy cỏ xanh xao mây lớp phủ , trên mồ con quạ đứng im hơi … Đã bao năm, bạn bè và người thân của thi sĩ không mệt mỏi xua con quạ đứng im hơi ấy, giờ thì con quạ đứng im hơi đã bay đi rồi nhưng dấu vết của nó còn để lại trên nấm mộ như một chứng tích buồn…

 

Tạo vật biến cải vô thường, hoa cỏ bốn mùa thay đổi tiết … Thi sĩ hiện hữu như một trong cụm cây xanh ngàn năm còn mãi… Trên bầu trời thơ Việt, thi sĩ như ánh sao băng vụt sáng và để lại muôn điều bí ẩn …

 

Ghi chú :Những chữ  in nghiêng - đậm được trích từ thơ của nhà thơ Bích Khê

 

Các bài khác:
· NHÌN LẠI BÍCH KHÊ
· THƠ BỆNH BÍCH KHÊ
· BÍCH KHÊ - CON CHIM YẾN CỦA THỜI GIAN
· MƯỜI NĂM TRƯỚC ĐÃ CÓ CHUYỆN “ ĐƯỜNG BÍCH KHÊ”…
· Nhạc và họa trong thơ Bích Khê
· Bích Khê - nhà thơ của đỉnh cao nghệ thuật ngôn từ
· Bích Khê: Từ Tinh Huyết thần dị đến Tinh Hoa thần linh
· Thơ không là nguy hiểm, từ bài học đổi mới của Bích Khê
· Bích Khê và chủ nghĩa tượng trưng
· TƯ DUY NGHỆ THUẬT THƠ BÍCH KHÊ – NHÌN TỪ CÁC CẤP ĐỘ HÌNH TƯỢNG THƠ
· 'TINH HUYẾT' CỦA BÍCH KHÊ VÀ GIAI ĐOẠN PHÁT TRIỂN THỨ HAI CỦA THƠ MỚI (1)
· 'TINH HUYẾT' CỦA BÍCH KHÊ VÀ GIAI ĐOẠN PHÁT TRIỂN THỨ HAI CỦA THƠ MỚI (2)
· ĐI VÀO CÕI THƠ BÍCH KHÊ
· BÍCH KHÊ: 'THUẦN TÚY VÀ TƯỢNG TRƯNG'
· CHÍNH THƠ ĐÃ GIẾT BÍCH KHÊ
· ĐIỀU ĐÁNG NÓI Ở ĐÂY, LÀ CÙNG Ở TRONG TRƯỜNG THƠ LOẠN...
· NHỮNG CÂU THƠ ĐÓ NHƯ LÀ CHÌA KHÓA MỞ VÀO CÕI THƠ BÍCH KHÊ...
· MỘT CÕI THƠ GẮN SỐ PHẬN VỚI NHỮNG BƯỚC THĂNG TRẦM CỦA THƠ MỚI
· BA KHÚC CA NGẮN VỀ BÍCH KHÊ
· BÍCH KHÊ - 'THI SĨ THẦN LINH', THƠ 'LÕA THỂ'

 

  
Gia đình Bích Khê