Châu
 
Châu III

Tôi đắm hồn tôi cho chết say
Như hoa mảnh khảnh xác thu gầy
Ở trong cặp mắt như châu ấy
Và biển ra châu lã chã đầy.

Em đã là châu lệ cũng châu
Mắt tôi đỡ khát biết bao sầu
Biết bao ánh ngọc rung rinh nổi
Giữa bề vàng mơ giữa cảnh mơ.


Với cả tình hấp dẫn vị băng trinh

Với cả tình thôi miên trí óc mình

Ôi! ngây ngất trong nguồn sương khói mộng

Thần kinh hệ muôn giây chiều rúng động

Để van lơn niềm lệ khóc khôn ngừng

Nơi cõi lòng đầy đặc ứ muôn xuân

Nơi khí rã tinh sầu và khí lạnh

Nơi khí rã tinh sầu và máu lạnh

Tôi dường nghe trng một phút mê man

Hồn thanh thiên cho đến phách dương gian

Đều vỡ lở cho rung rinh thần thức

- Một thế giối mờ đi trong sáng đục

Và im hơi cho xuất khí âm hư...

Sao? Màu vàng vấn vít lấy màu thơ

Với tình tiết và tên hoa vô thượng

Với đôi mắt đẹp câm trong sắc tượng

Biến ra châu nguyên vẹn cốt thiên đàng

Nên Thiên tài đang tắm ở suối vàng

Theo trực giác bay lên nguồn ngọc lệ

Cho đã khát trong đê mê huyền bí

Ánh tiên tri nức nở sóng anh linh

Đường kinh tuyến hút nhiễm chất vô hình

Dẫn địa ngục đi vào đôi giếng loạn?

 

Đây bản đàn thơ rất xốn xang

Là đôi mắt biếc của mơ màng

Mầu thu lướt mướt trong làn sóng

Run rẩy căm hờn nức nở than

 

Thơ tôi lưu luyến giữa dòng châu

Trể nãi cho nên ứ mộng sầu

Châu vỡ Thiên tài lai láng cả

Chết rồi! khí phách của tôi đâu?

 

Tôi đã hôn lên đôi mắt thơ

Rồi mang đôi mắt ở trong mơ

Giờ đôi mắt hiện xanh như ngọc

Ám ảnh hồn tôi đến ngất ngư

 

Tôi chết ngay đây chẳng nói rằng

Tả mình lạnh khớp đến hàm răng

Thần gì đã xuất ra đôi mắt

Vội đẩ hồn tôi tới bóng giăng

 

Một bóng giăng rồi một bóng giăng

Hồn vẫn phiêu lưu rất nhẹ nhàng

Đến mút không gian là bát ngát

Một trời thơ mộng đẹp mê man

 

Châu báu cớ chi không động đậy?

Bầu xanh đầy đặc vẻ huyền mơ

Cơ hồ không khí thanh bai quá

Ý sắc thiêng liêng sáng dật dờ

 

Bỗng khúc dương cầm nấc tiếng thu

Bỗng đôi mắt ngọc hiện xanh mờ...

Và châu và báu và thanh khí

Nức nở tan thành vạn giọt thơ.


Tê tái hồn tôi khóc nức nở
Là khi ảnh ấy ở trên tay
Cơ hồ thân thể run cầm cập
- Thanh sắc muôn xuân đến đã đầy!
Cơ hồ trực giác trên cung bậc
Điệu nhạc mê người đến chết say
Ảnh ơi! Tôi áp lên trên ngực
Khoan hãm tim tôi đứng lại ngay
Tôi còn hơi hám trên môi miếng
Giữ kín ngầm yêu tinh chửa dây
Tôi còn sú ảnh trong môi miếng
Hôn đứt hơi tôi những phút này
Chao ôi! Thân thể run cầm cập
- Thanh sắc muôn xuân đến đã đầy!
Ảnh ơi! Đôi mắt mơ màng quá
Ăn đứt màu thơ - xanh ngất ngây
Tóc xõa đàn tơ rơi lướt mướt
Hồn thu đã hiện khóc thu gầy
Chao ôi! toàn ảnh tuôn ra lệ
Tê tái hồn tôi khóc rấm rây
Châu vỡ nguồn châu - não vỡ não
- Thanh sắc muôn xuân đến đã đầy!

Say mức say mơ say mất mây
Thần châu tôi xuất phút nầy đây
Mau lên! Tinh túy ngàn - muôn - triệu
Thế giới - hư linh - hiệp lại nầy

Tối hôm nay mùa thu đang ảo não
Trong gió rên và trong lá vàng bay
Mỗi gân trắng rúng rẩy một luồng say
Mỗi hơi thở hoa hồng vang nức nở
Và mạch máu không gian dường vỡ lở
Hú ma điên - kinh động vạn hồn đau.

Muôn ưu phiền dầy đặc ở trong đầu
Muôn sầu hận xây mồ ngay giữa phổi
Tôi ngây ngất trong bể lòng sôi nổi
Để hồn mê trôi dạt cõi xa mơ
Mình lặng ngồi trên tảng đá trơ vơ
Tình khóc mướt trong đêm thu ấp ủ.


Nhạc khiêu vũ đâu đây lan sóng múa
Tôi tưởng chừng... da thịt biến ra thơm
Những đầu lâu rã hết khí xanh dờn
Những xiêm áo bay rờn trong cảnh mộng
Cả địa ngục đi vào trăm lỗ hổng
Bắn tinh ra trộn trạo giữa nguồn hương
Nhưng, nhiệm mầu! trước mắt, ánh trăng hường
Bay lả tả - muôn hoa đều nín thở
Một sắc động? Một mùi hương mới vỡ?
Một màu son phảng phất ý mơ màng?
Không! Từ trong thanh khí dội hương vang
Bỗng đôi mắt hiện hình - Đôi mắt ngọc.
Ôi đôi mắt! - Toàn thân tôi rởn ốc!
Cả linh hồn óc não phổi tim gan
Đều say rêm trong sóng điện rang rang
Với âm cốt tinh thần và khí phách
- Hỡi đôi mắt! Nơi người là ngọc thạch
Nơi giếng người phản chiếu ảnh thiên thần
Nơi suối người giữ kín tiếng châu ngân
Nơi triển lãm cả một bầu tiên động
Nơi rung rinh cả một trời thơ mộng
Người là ai? Người hỡi! Người là ai?
- Nhưng đôi mắt lờ lặng và mê say
Nhìn đắm đuối không một lời náo nức

 

- Hỡi đôi mắt! hồ thủy tinh trong suốt

Soi trần gian địa ngục vạn đời ma

Hãy nói tên thần bí của muôn hoa

Hãy kể hết nhiệm mầu muôn thế giới

Những bí quyết khí nhạc lên vời vợi

Những màu thiêng khi đau khổ lên cao

Những thơm ngào phối hiệp giữa trăng sao

Những khoái trá truyền qua hai xác thịt

Bằng hơi điện - bằng hơi điên tha thiết

Người là ai! người hỡi! người là ai?

- Nhưng đôi mắt lặng lẽ và mê say

Nhìn đăm đuối không một lời náo nức

 

Nhạc khiêu vũ đâu đây lan sóng múa

Tôi tưởng chừng... da thịt biến ra thơm

Những đầu lâu rã hết khí xanh dờn

Những xiêm áo bay rờn trong cảnh mộng

Cả địa ngục đi vào trăm lỗ hổng

Bắn tinh ra trộn trạo giữa nguồn hương.

 

Mỗi màu thu ôm ấp một niềm thương

Trong thanh khí trng đêm hường mơ ảo

Muôn hoa hồng thở ra hơi kín đáo

Lá vàng bay - vờ vật - lá vàng bay.

 

Vỡ toan rồi ý vị của trăng say

Mùi truyền nhiễm tận cùng bờ bến lạ

- Hỡi đôi mắt! hồi hộp? Hay yêu thương?

Hay sầu hận? Hay điên cuồng? Chán nản?

Người hiện ra để hình dung ánh sáng?

Chụp hồn hoa háo hức giữa đêm thu?

CHụp hồn ma than vãn giữa đêm thu?

 

Người có biết lòng ta đang chết điếng

Mửa dòng thơ tràn lan như sóng biển

Là trong đây tất cả phẩm tràng sinh

Đều đau rên trng vạn trạng thiên hình?

Người hãy để cho tiếng lòng thổn thức

- Nhưng lờ lặng, không một lời náo nức

Đôi mắt nhìn, đắm đuối và mê say.

 

Nhạc khiêu vũ đâu đây lan sóng múa

Tôi tưởng chừng... da thịt biến ra thơm

Những đầu lâu rã hết khí xanh dờn

Những xiêm áo bay rờn trng cảnh mộng

Cả địa ngục đi vào trăm lỗ hổng

Bắn tinh ra trộn trạo giữa nguồn hương.



- Hỡi đôi mắt! Người hãy hiện trên tay
Cho lòng ta ấp yêu nguồn suối lệ
Hồn ta say trong nhạc vàng kể lể
Tình ta dâng trong gợi sóng thu ba
Cả máu đào tủy trắng với xương ma.


Cùng tinh loãng và bao nhiêu bảo vật
Để xây đắp bàn thờ cao chất ngất
Lút mây xanh và lút cả thiên thai
Người là ai? người hỡi! người là ai?
- Bỗng đôi mắt rưng rưng dường rớm khóc
Nhưng cười nụ trong màu hoa ánh ngọc:
- Ta là CHÂU! Thi sĩ! Ta là CHÂU!

Tối hôm qua làm văn tế
Tôi khóc sống người giai nhân
Tối hôm nay tôi xuất thần
Tôi muốn nàng đừng có chết
Thần tôi đời mô mới hết
Thơ tôi đời mô mới đau
Là nàng trở nên sang giàu

Tôi sú cho nguồn Khoái Lạc.


Tôi cho ăn toàn Hương Nhạc
Tôi bắt vận toàn Âm Dương
Tôi để vạn miếng Nghê Thường
Òa vào đôi con mắt ngọc
Nàng dội Thiêng Liêng lên tóc
Nàng lùa Thanh Sắc vô tay...

Nóng nảy vì là đương say

Cái gì như da thịt mới.

 

Nhập rồi! nhập rồi! đừng đợi

Tràn trề tuế mộng niên ba

Tình cảm vỡ trọn anh hoa

Thiên tài rúc vô tinh tủy

Của nàng. A! điềm cao quý

Phập phồng dáy động đào nguyên

Thơ trắng đã thụ thai liền

Tượng hình bằng châu bằng lệ.

 

Tôi chết rồi! Tiếng nói như châu

Vỗ sóng vàng mơ động mái lầu

Người đứng người đi người hổn hển.

- Tình tôi khóc mức ở chiêm bao!

 

Tôi chết rồi! Tiếng nói như châu

Tản mát ra muôn vạn khí sầu

Người khóc: "Tình ta thơ mộng cả"

Để tìm khoái lạc ở chiêm bao!

 

Tôi chết rồi! Tiếng nói như châu

Ánh sắc phương phi rất nhiệm mầu

Tôi sú tình trong đôi mắt ướt

Mơ màng phối hiệp ở chiêm bao!

 

Người khóc: "Thiên tài của anh mô

Cho em ôm ấp chốn phòng thu

Cho em thờ phụng như châu báu

Rồi... chết theo em tận đáy mồ!"

 

 

Các bài khác:
· Châu II
· Châu I

 

 
Gia Đình Bích Khê